Ba tôi là một vị tướng dày dạn trên chiến trường, trong cuộc sống ít khi biểu lộ cảm xúc trước các con. Nhưng tôi luôn cảm nhận ở ông tình yêu thương vô bờ bến với gia đình", anh Hoàng Nam Tiến-con trai út của Thiếu tướng Hoàng Đan, nguyên Cục trưởng Cục Khoa học, Công nghệ và Môi trường (nay là Cục
Bản thân tướng Cao Văn Khánh cũng được xác định qua đời do bệnh ung thư gan từ di chứng của Dioxin. Theo lời của Thiếu tướng Nguyễn Đôn Tự kể với nhà báo Phùng Nguyên, trong một chuyến công tác qua huyện A Lưới - Thừa Thiên Huế, có năm người gồm cả tướng Cao Văn
Mong các cháu tiếp tục phát huy truyền thống vẻ vang của thiếu niên, nhi đồng Việt Nam! Các cháu thiếu niên, nhi đồng yêu quý! Trung thu năm nay, Bác mong mỗi trẻ em đều được vui Trung thu đầm ấm cùng những người thân yêu của mình.
Tiến hành xác minh đối tượng này, công an nắm được, Linh lấy vợ ở An Khánh (Hoài Đức) và đang ở cùng gia đình vợ. Bản thân Linh không có công ăn việc làm ổn định. Vào thời điểm công an tìm đến nhà, Linh đã đi đâu không rõ. Tiếp tục rà soát, thu thập chứng cứ, các điều tra viên Công an Hà Nội nhận định, Linh chính là mấu chốt cuối cùng của vụ án.
Lưu bài. Giả mạo tướng quân đội, lừa gần 1000 bị hại, chiếm đoạt số tiền hơn 83 tỷ đồng, Hoa Hữu Long trả giá bằng án tù không thời hạn. Vợ chồng thiếu tướng Tổng cục II 'rởm' lừa đảo gần 100 tỉ đồng. Lừa hơn 250 triệu đồng qua Facebook. Sau 3 ngày xét xử
Chuyện của thiếu tướng nổi tiếng và được quan tâm tới nỗi vị hoàng tử Cổ Tử Khung mới từ tinh dầu hẻo lánh trở về cũng đến tai. Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một. 4. Khoảng Trống (The Casual Vacancy) 5. Trái Tim Hoang Dã (A Heart So Wild) 6.
Dành cho những tác giả Việt Nam yêu văn chương. Đề tài thảo luận: 178 Bài viết: 5,201. Mới nhất: Cuộc Sống Của Tôi - Serena Bùi [Trọng sinh]CON ĐƯỜNG NUÔI VỢ CỦA THỦ PHỤ GIAN THẦN - Giả Diện Đích Thịnh Yến - [Chương 65] Yến.Yến, 10/10/22 lúc 02:20. RSS. Truyện đã
Vợ ông, Thượng tá Nguyễn Thị Mỹ Hạnh cũng đã từng là đồng đội. Cô giao liên nhanh nhẹn ngày đó mới chỉ 22 tuổi đã lọt vào mắt xanh chàng trai điệp báo miền Trung, kiên cường, khí phách. TT Huỳnh Huề và Thượng tá Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (phu nhân) Họ đã đi bên nhau trong suốt cuộc chiến tranh của dân tộc.
Cách Vay Tiền Trên Momo. Chương 2 Sống Lại Ở tương lai được một tuần, Ám Quang cơ bản hiểu được một chút tình trạng của bản thân. Tỷ như mình đã chết, nhưng hôm nay lại sống lại, trong cơ thể người khác, với thân phận của người khác, gọi tắt là trọng sinh. Tỷ như thân phận hiện giờ là cậu hai Liên gia, ba là quân nhân, đáng tiếc vài năm trước đã hi sinh, nửa năm sau mẹ cũng tiếp bước, ngay sau đó nguyên chủ của thân xác này xảy ra chuyện. Hiện giờ trên có một anh trai, dưới là một em gái. Lại tỷ như, thế giới này cách nơi cậu từng sống ba ngàn năm, trải qua đại họa ba ngàn năm trước, nhân loại cơ hồ diệt vong, sau đó tuy vẫn còn một số nhỏ sống sót nhưng vi rút lưu lại trong không khí đã cải tạo cơ thể nhân loại. Nữ nhân so với nam nhân yếu hơn rất nhiều, trận đại họa đó cơ hồ làm nữ giới gặp tai ương ngập đầu, cuối cùng số sống sót có tỉ lệ nam nữ là 82, hơn nữa cũng không thể sinh dục. Sinh mệnh nhân loại có hạn, nữ giới không thể sinh dục có nghĩa vô luận thế nào thì nhân loại cũng đang đi tới con đường diệt vong. Ngay lúc nhân loại tuyệt vọng nhất thì có một loại người mới xuất hiện, trong cơ thể bọn họ có một cơ quan kì quái, có thể sinh dục, hơn nữa không phân biệt nam nữ, những người này sau này được gọi là tự nhiên thể. Tự nhiên thể xuất hiện làm nhân loại một lần nữa thấy được hi vọng, chính là tự nhiên thể tuy có thể thụ thai nhưng thể chất lại quá yếu ớt, rất dễ tử vong. Cho dù thụ thai cũng không thể lưu trong bụng chờ ngày sinh sản tự nhiên, lúc đứa bé được ba tháng tuổi phải lấy ra đặt vào không gian đặc biệt, được khoa học kỹ thuật nuôi dưỡng. Tuy tự nhiên thể quá yếu nên rất khó dựng dục, nhưng dù sao so với tuyệt vọng vẫn tốt hơn. Sau đó khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ, nhân loại phát minh ra cách để tế bào, tinh trùng hoặc trừng của nam cùng nữ, hoặc nam nam, nữ nữ kết hợp với nhau bồi dưỡng thành trẻ con, nhưng tỷ lệ sống rất thấp. Tự nhiên thể mặc dù có thể thụ thai nhưng lại quá khan hiếm quý báu, so với người bình thường thì tỉ lệ là ba phần trăm, tức là trong một trăm người thì chỉ có ba tự nhiên thể. Nguyên chủ của thân thể này chết thế nào, nhìn đồng hồ trên tay, thực ra là quang não gì đó, cho dù là Ám Quang luôn lãnh đạm cũng nhịn không được nghiến răng nghiến lợi. Từ hai vị bác sĩ kia cầm lại quang não của mình, vọc hai ngày mới miễn cưỡng mò ra cách sử dụng, từ đó biết được trình độ vô liêm sỉ của nguyên chủ. Liên Kỳ Quang, mười sáu tuổi, đang học năm nhất ở học viện quân sự Thanh Đế, khoa cứu viện chiến trường, nói trắng ra chính là quân y. Tiểu quỷ Liên Kỳ Quang này tính cách yếu đuối hướng nội, không thích giao thiệp, cả ngày cứ đeo bộ mặt âm trầm, hệt như một hồn ma du đãng trong vườn trường. Một tiểu quỷ như vậy tự nhiên không được yêu thích, trong một lần bị bắt nạt, một bạch mã hoàng tử cao lớn anh tuấn từ trên trời giáng xuống cứu giúp, ít ra trong mắt Liên Kỳ Quang là vậy. Từ đó về sau Liên Kỳ Quang vừa gặp đã yêu, một lòng cảm mến, không phải người này thì không chịu gả.
Chương 32 Mễ Tiểu Bảo Bạn mập xui xẻo nào đó còn chưa kịp nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống đã bị một người túm lấy cổ, sau đó là đè đầu, ngu ngơ nhìn Liên Tiêu Thù. Liên Kỳ Quang một tay ấn bạn mập, một tay đút túi, ngửa đầu nhìn phi hành khí bay trên bầu trời, không biết lại tiến vào cõi thần tiên nào rồi. "Thực xin lỗi ! !" Liên Tiêu Thù 'xoạt' một tiếng cúi gập người một góc 90 độ, gương mặt tái nhợt thoáng chốc đỏ bừng "Xin hỏi, viện trưởng ở nơi nào? Nếu tiện, xin hãy dẫn đường giúp." Bạn mập ngơ ngác nhìn Liên Tiêu Thù, lại nghiêng đầu, tầm mắt phóng tới Liên Kỳ Quang đang đè đầu mình. Còn chưa kịp phản ứng, bàn tay đang đè đầu bạn mập của Liên Kỳ Quang đột nhiên dùng sức, làm bạn mập hô đau một tiếng. "Trả lời vấn đề." Liên Kỳ Quanh lãnh tĩnh mở miệng "Nếu không, chém." "Ở, bên kia." Bạn mập bị Liên Kỳ Quang dọa hoảng, ngơ ngác vươn tay, chỉ tới một hướng. Liên Kỳ Quang liếc mắt nhìn một cái, trầm mặc hồi lâu, tiếp đó nhàn nhã lấy ra một sợi dây thừng trong không gian, cột một đầu lên cổ bạn mập, đầu kia ném qua cho Liên Tiêu Thù "Dẫn đường." Liên Tiêu Thù cứng ngắc nắm dây thừng, ngơ ngác đi theo bạn mập nào đó. "... anh hai." "Đừng sợ, nếu dám chạy, chém." Hai tay đút trong túi quần, ngây ngô cúi đầu nhìn mũi chân mình, tiếp tục hành động ban nãy, chu du cõi thần tiên. 'Chính là em đâu phải hỏi cái này a.' Liên Tiêu Thù ngẩn ra nhìn Liên Kỳ Quang, há miệng thở dốc, bất quá cái gì cũng không nói ra được. "Nhờ anh dẫn em tới chỗ viện trưởng đi." Liên Tiêu Thù cứng đờ dắt bạn mập đi theo phương hướng bạn mập chỉ ban nãy. "..." Bạn mập. ※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※ "Thật là một thiếu niên kiêu ngạo." Cách đó không xa, một nam sinh tuấn tú mặc một thân đồng phục học viện quân đội, sắc mặt bất định nhìn theo bóng Liên Kỳ Quang, thấp giọng khẽ nói. Nếu lúc này Liên Kỳ Quang quay lại, nhất định có thể có phát hiện, nam sinh nọ không phải ai khác, chính là kẻ cặn bã mà nguyên chủ thân thể này thầm yêu trộm nhớ, Quý Sĩ Lâm. "Hừ! Kiêu ngạo như vậy, nếu không có bối cảnh gì, về sau ngày tháng ở trong trường cũng không dễ chịu đâu." Người đi theo phía sau Quý Sĩ Lâm xùy một tiếng khinh thường, ánh mắt khôn khéo đầy giảo hoạt. "Chương Kỳ." Quý Sĩ Lâm hơi nheo mắt "Cậu không thấy thiếu niên kia nhìn thực quen mắt sao?" "Quý thiếu, cậu biết người này sao?" "Không biết." Quý Sĩ Lâm lắc đầu, trong mắt có chút nghi hoặc "Bất quá cứ cảm thấy rất quen thuộc, giống như đã từng gặp qua ở đâu rồi." Hơn nữa, thiếu niên này làm anh có cảm giác thực bất an. "Quý thiếu, anh không cần nghĩ ngợi nhiều làm gì, nếu thật sự là học sinh mới năm nay, lúc vào học sẽ gặp lại thôi. Nếu không phải học sinh mới thì càng không cần thiết." Đối mặt với lời Chương Kỳ vừa nói, Quý Sĩ Lâm gật gật đầu, không nói thêm gì, nhưng cảm giác bất an trong lòng làm thế nào cũng không thể bỏ qua. "Đúng rồi." Giống như đột nhiên nhớ ra gì đó, Quý Sĩ Lâm xoay người "Chuyện Liên Kỳ Quang xử lý thế nào rồi?" Lúc nói tới cái tên này, ánh mắt Quý Sĩ Lâm rõ ràng lộ ra chán ghét cùng ghê tởm. "Việc này Quý thiếu cứ an tâm đi, chuyện giao cho tôi, kia còn không chắc chắn sao?" Chương Kỳ cười, ánh mắt âm lãnh "Tiến vào khu năm thì đừng hòng an an ổn ổn bước ra, huống chi, một kẻ song phế như Liên Kỳ Quang." "Ổn thỏa là tốt rồi, nói với đám người đó một tiếng, kín miệng một chút, nếu không..." Đáy mắt Quý Sĩ Lâm xẹt qua một tia lạnh lẽo, xoay người rời đi. ※※※ cảnh tượng phân cách tuyến ※※※ Liên Tiêu Thù dắt bạn mập, theo sau là Liên Kỳ Quang đang dạo chơi cõi thần tiên, bên cạnh là 009-A nghiêm nghị chất phác. Tổ hợp kì quái này làm người đi đường không ngừng quay đầu lại. Nhờ bạn mập dẫn đường, Liên Kỳ Quang cùng Liên Tiêu Thù rất nhanh tìm được phòng làm việc của viện trưởng. "Thực xin lỗi." Liên Tiêu Thù vẻ mặt đỏ bừng không ngừng cúi đầu với bạn mập nào đó, hai tay vô thố vò vò góc áo "Còn có, cám ơn anh." Bạn béo ngơ ngác nhìn Liên Tiêu Thù, sau đó ánh mắt chuyển về phía Liên Kỳ Quang hai tay đút túi, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân đờ đẫn như đang mơ mộng gì đó. Trầm mặc hồi lâu, bạn mập tiến tới, túm lấy ống tay áo Liên Kỳ Quang, sắc mặt quỷ dị "Anh hùng, lưu lại cái tên đi!" Một tiếng anh hùng thành công làm não Liên Kỳ Quang bắt được sóng quay về hiện thực, ngây ngô ngẩng đầu, nhàn nhạt nhìn cái bánh bao béo tròn trước mặt. Thật lâu sau, Liên Kỳ Quang bình tĩnh hộc ra hai chữ "Khô Mộc." "Tôi gọi là Mễ Tiểu Bảo, mọi người đều gọi là Mễ Tiểu Béo." Mễ Tiểu Bảo mím môi cười, gương mặt mũm mĩm thoáng chốc dồn thành một cục, ánh mắt cũng híp lại thành một đường. "..." Mặt than liếc mắt nhìn Mễ Tiểu Bảo một cái, bình tĩnh tiếp tục bày ra trạng thái trống rỗng. Thực béo, trong mắt tang thi, này chính là một miếng thịt béo thơm ngon a, lại còn là loại được nướng chín, bên trên rắc hành ngò cùng hạt tiêu. "Anh hai, chúng ta vào thôi." Liên Tiêu Thù nắm tay Liên Kỳ Quang, đi vào văn phòng viện trưởng. "Anh hùng! Tôi ở hệ cứu viện a." Đối mặt với tiếng gào của Mễ Tiểu Bảo ở phía sau, Liên Kỳ Quang một tay đút túi, một tay giơ lên, Mễ Tiểu Bảo nhìn mà ôm mặt, vẻ mặt kích động đến đỏ ửng "Thực suất! Thần tượng a ! ! !" 'Có bệnh, hết thuốc chữa.' Mặt than thu tay lại, trong lòng thầm cho ra đánh giá Mễ Tiểu Bảo mới gặp lần đầu.
Truyện Thiếu Tướng Ế Vợ được viết bởi tác giả Tùy Hầu Châu có nội dung xoay quanh một anh chàng nam chính đẹp trai, giàu có nhưng lại chẳng quan tâm đến chuyện yêu đương vì theo anh nghĩ hôn nhân rất rắc rối, phải thế này thế kia, nên khi chưa gặp được người thích hợp nhất định sẽ không chính thì suốt ngày bị gia đình thúc giục đi xem mắt nhưng cũng chưa gặp được ai phù hợp. Rồi chuyện tình cờ xảy đến, hai người họ xem mắt, đặt vấn đề, yêu và nhân anh ế cũng thật hóm hỉnh, thà "ế" thay vì vội vàng kết hôn rồi nhanh chóng tan vỡ. Anh không hề kén chọn chẳng qua là duyên tình chưa đến.
Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng của tác giả Nguyên Cảnh Chi với những diễn biến đầy kịch tính và thú vị. Nhân vật nữ chính là một cô gái hoàn hảo cả về nhan sắc lẫn trí tuệ. Vì thế hơn ai hết cô rất cầu toàn, đặc biệt là đối với chồng tương lai của mình, người sẽ gắn bó với cô suốt cuộc đời. Nhưng trước tiên người đó phải thương yêu cô thật lòng.... Cô giơ ly rượu lên cao, nhẹ nhàng lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly, ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn tóc của mình, cô đứng ở nơi cao nhất trong thành phố, để có thể quan sát toàn bộ thành phố này. 3 năm, không dài, nhưng đủ để thay đổi một chuyện, một người, thậm chí là cả một đời. Ba năm trước đây, tất cả mọi chuyện hiện lên rõ mồn một trước mắt, cô giống như là một đóa hoa Độc Lang, lấy máu tươi để làm chất dinh dưỡng, so với hoa Anh Túc chỉ có hơn chứ không kém. Cô không đau, cũng không hận, nhưng cô lại độc. Nhân Chi Sơ, tính bổn thiện, không có ai vừa sinh ra đã là như vậy, có một số việc là vì bị hoàn cảnh bắt buộc. Những vết thương kia, những đau khổ kia, những thứ đau đớn kia, những thứ hối hận kia, những thứ oán hận kia, tất cả đều là một chất xúc tác. Cô nhớ lại người phụ nữ nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường bệnh từ ngày đó đến giờ. Cô hy vọng đến dường nào, ngay lúc này đây người phụ nữ đó đang đứng ở trước mặt của cô, sau đó bá đạo lấy đi ly rượu của cô, bỉu môi nhìn cô. Cô nhớ lại người thanh niên lớn lên cùng với cô. Lúc cô sắp trở nên nghèo túng, anh lại chìa tay ra giúp đỡ cô; Lúc cô mất hết ý chí chiến đấu, anh ấy cứ như vậy mà nghiêm khắc huấn luyện cô. Lúc cô....... Mới đây đã ba năm, anh có khỏe không? Khẽ vuốt trái tim của mình, nơi đó lại giống như có một vết thương rất nặng không ngừng nhói lên. Lần này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ chạy nữa. "Tổng giám đốc, hội triển lãm sắp bắt đầu rồi!" Thư ký đi bên cạnh nhắc nhở hành trình của cô. Cảnh Tô nâng ly rượu đỏ lên uống sạch sẽ chỉ trong một hơi, trong ánh mắt thoáng qua một tia bén nhọn, bắt đầu, cô thật sự rất muốn nhìn xem màn kịch vui này sẽ mở màn như thế nào. —— lời dẫn 【Chính Văn 】 Ba năm trước. Khi hừng đông, tiếng chim hót véo von thật tốt đẹp, khi mặt trời nghịch ngợm nhô lên bên ngoài cửa đem những người đang chìm trong giấc ngủ đánh thức, chứng tỏ một ngày mới đã đến gần. Mỗi người lại nghênh đón một cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng cũng không phải cuộc sống của ai cũng đều tốt đẹp như vậy. Bốp, bốp, ầm. Trong phòng ăn là một mớ đầy hỗn độn, khuôn mặt người con gái ngã trên mặt đất đỏ lên, năm ngón tay in rất rõ ràng trên khuôn mặt của cô. Mà người ngồi ở bên bàn chính là mẹ cùng với chị gái của cô cũng không hề nói câu gì, vẫn thong thả, ung dung ăn bữa sáng, đáy mắt thậm chí còn có chút hả hê. Ngồi ở vị trí chủ nhà chính là một người đàn ông tóc đen, sắc mặt cũng rất đen. Trong đôi mắt ấy hận không thể phun ra lửa. "Ba!" Mắt của người con gái đầy nước mắt, trong mắt tràn đầy quật cường, cô thật sự rất muốn hỏi người đàn ông mà cô gọi là ba này, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì? "Đừng có gọi tao là ba! Tao không có đứa con gái không biết xấu hổ như mày!" Cảnh Thái Sinh quăng tờ báo vào trong mặt của cô, làm cho nó rơi xuống mặt đất, tựa đề bài báo rất lớn đập vào trong mắt của cô, hình khiêu dâm của nhị tiểu thư của nhà họ Cảnh cùng với Ngưu Lang! Mặt Cảnh Tô lập tức trở nên trắng bệch, nhìn xuống tờ báo, chỉ thấy một người phụ nữ trần truồng đang theo Ngưu Lang vào trong hộp đêm làm chuyện bất chính, không có chút chừng mực. "Không, ba, đây không phải là do con làm, con chưa từng làm!" Cảnh Tô quỳ trên mặt đất nhìn cha đang tức giận, vội vàng giải thích. Cảnh Tô chính là một đại tiểu thư trẻ người non dạ, làm gì có kinh nghiệm làm chuyện đó, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bị người ta gây khó dễ, chuyện này nhất định là có người hãm hại mình. "Khóc, mày cũng biết khóc! Mày đúng là một phế vật!" Nước mắt của cô chẳng những không tìm được một sự đồng tình nào, mà ngược lại còn bị mắng chửi! "Cảnh Linh, chuyện này giao cho con đi xử lý!" "Dạ, ba!" Cảnh Linh ở một bên ngoan ngoãn đồng ý. Cảnh Thái Sinh rút cái chân đang bị Cảnh Tô ôm về, lúc gần rút ra còn không quên đá vào ngực cô một cái, cô không kịp phản ứng, lập tức bị đá ngã xuống đất, đau đớn từ trên ngực lan ra toàn cơ thể, mất hết hơi sức. Nhìn chị hai đến gần, thân thể của cô co rụt lại, đôi giày cao gót bén nhọn của Cảnh Linh đạp vào tay của cô một cái, nó nhỏ và dài, đâm xuyên qua da của cô. Máu đỏ từ kẻ tay chảy ra, chảy xuống sàn nhà. Cô đem hy vọng duy nhất gửi vào người mẹ mình, thế nhưng, khi cô tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng, vô tình của bà thì không khỏi tự giễu mình một tiếng, người mẹ lúc nào cũng không hoan nghênh sự hiện diện của mình, thì làm sao có thể giúp đở mình đây? Đều nói, hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà người cô gọi là mẹ trong suốt hai mươi mốt năm, lại rất câm hận cô. Cô tìm cách thân thiện với chị, ai cũng đều nói mẹ kế thì rất độc ác, nhưng tại sao mẹ kế của một gia tộc trung lưu lại không như vậy, đối tốt với con gái lớn của chồng suốt mấy chục năm qua, Cảnh Tô nở nụ cười u tối, tại sao mình lại không phải là con kế? Như vậy trong lòng của cô còn có thể dễ chịu hơn một chút chứ? "Dì Chu, dọn bửa sáng xuống đi!" Giọng nói dịu dàng của bà vang lên, ngay sau đó lập tức đi lên lầu trở về phòng của mình. "Dạ, phu nhân!" Dì Chu nhìn Cảnh Tô đang ngồi trên mặt đất, không đành lòng, liền đở cô lên ghế, đút cho cô vài muỗng sữa tươi, phục hồi lại sức lực, bình thường nhị tiểu thư rất tốt với bà, nhưng bà cũng chỉ có thể ghi nhớ ở trong lòng mà thôi. "Cám ơn dì, dì Chu!" "Nhị tiểu thư, cô đi ra ngoài tránh nạn đi!" Dì Chu luôn nhìn thấy được, nhị tiểu thư không được cưng chiều, cha ruột không đau, mẹ ruột không thương, chị gái thì lại không thân! Cảnh Tô trầm mặc, dì Chu thấy cô không nói lời nào liền quay đi dọn dẹp. Thật ra thì Cảnh Tô đang chìm trong suy tư của mình, người trong bức hình khiêu dâm đó không phải là mình, chắc chắn là có người hãm hại mình, rốt cuộc là ai muốn hãm hại mình? Người đó có thể kiếm được lợi ích gì? Dì Chu nói rất đúng, cô thật sự đang muốn đi ra ngoài tránh nạn đây, dựa vào cú đá của ba, cũng đủ làm cô phải nghĩ dưỡng sức mấy ngày. "Nha Nha, tới nhà đón mình đi! Ừ, được, lát nữa gặp ~" không biết cô phải mất bao nhiêu nhiệt tình mới kể xong tất cả việc này. Cô che ngực, mồ hôi trên trán không ngừng toát ra ngoài, cha của cô quả thật không nể tình chút nào. Két, một tiếng thắng xe dồn dập kéo đến, một chiếc xe Bentley màu đỏ dừng lại trước cửa nhà họ Cảnh, chẳng được bao lâu liền thấy một cô gái hấp tấp xông vào. "Tô Tô, " Chưa kịp thấy người đã nghe thấy tiếng, chẳng phải là Giang Phỉ Á sao, người duy nhất có thể giúp đở cô lúc này sao? Khi thấy cô ngồi trên bàn ăn, sắc mặt trắng bệch, một cái tay che ngực, một cái tay rũ xuống, trên mu bàn tay còn có máu tươi đã ngừng chảy. Nước mắt của Giang Phỉ Á liền rơi xuống, đây đã là lần thứ mấy rồi, cô phải vì Cảnh Tô mà dọn dẹp cục diện rối rắm này. Cho nên vừa nhận được điện thoại của cô ấy, cô liền lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà họ Cảnh. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, nhất định là chị cô ấy đã đạp rất mạnh. Nhưng vừa nghĩ tới tời báo sáng sớm ngày hôm nay, cô vẫn có chút lo lắng nhìn người con gái trước mặt này, Cảnh Tô luôn luôn ngoan ngoãn, chưa từng đi hộp đêm lần nào, có đánh chết cô cũng không tin người kia chính là Cảnh Tô. Cũng không biết chị gái của cô ấy, đã phải tốn bao nhiêu công sức vào chuyện này nữa rồi. Còn chưa hết trầm tư, thì Giang Phỉ Á đã đỡ Cảnh Tô dậy, thật ra thì giữa các cô cũng không cần phải nói nhiều lời, có một số việc chỉ cần một ánh mắt thì đã có thể nhận ra ngay. Cảnh Tô ngoan ngoãn để Giảng Phỉ Á đỡ lên xe. Mà ở trên ban công lầu hai, Thẩm Xuân Linh nhếch miệng lên mỉm cười một cái, cầm điện thoại lên, thoáng qua một tia âm hiểm. Mời các bạn đón đọc Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng của tác giả Nguyên Cảnh Chi.
Chương 35 Có Người Dụ Dỗ Vợ Tôi Ném Liên Tiêu Thù vào trường học, Liên Kỳ Quang thong dong rời đi, đi thực lưu loát sạch sẽ a. Cuối cùng hậu quả là gì? Thực xui xẻo, thực bi thúc, lạc đường. Trời đã tối rồi, Liên Kỳ Quang ôm chân ngơ ngác ngồi ở ven đường, lạnh nhạt nhìn xe huyền phù lui tới cùng phi hành khí bay đầy trời, ánh mắt chất phác ẩn ẩn mờ mịt cùng vô thố. 'Tít tít!' Quang não trên tay truyền tới tin tức, Liên Kỳ Quang ngây ngốc nhìn màn hình quang não lóe sáng bốn chữ 'người yêu của tôi' thật to, nghiêng đầu, chọn nghe máy. Tay Liên Kỳ Quang vừa ấn, gương mặt Hạ Hầu Thiệu Huyền đã xuất hiện trên màn hình giả lập. "Em đang ở bên ngoài à?" Hạ Hầu Thiệu Huyền liếc nhìn cảnh sắc phía sau Liên Kỳ Quang, trầm giọng mở miệng. Liên Kỳ Quang nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền, đờ đẫn há miệng thở dốc, hộc ra ba chữ "Bị lạc đường." Hạ Hầu Thiệu Huyền nhướng mày, sắc mặt trầm xuống, khí lạnh trên người bắt đầu lan tỏa "Em ngồi đó bao lâu rồi?" "Không nhớ." Ngây ngô lắc đầu, đưa tay xoa xoa bụng "Lại đói bụng." "Hiện giờ em đang ở nơi nào?" "Không biết." Ngoan ngoãn lắc đầu. "Chờ." Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm mặt, đưa tay điểm nhẹ vài cái trên quang não. "Anh đã gửi số quang não của em cho viện trưởng, rất nhanh sẽ có người tới đón em, ngoan ngoãn đứng đó đừng nhúc nhích." "Tôi sẽ ngoan." Nghiêm túc gật đầu, giống như muốn chứng minh, Liên Kỳ Quang từ trong không gian lấy ra một sợi dây thừng, lưu loát cột tay mình vào gốc cây bên cạnh, sau đó ngây ngô nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền. "Em..." Hạ Hầu Thiệu Huyền chán nản, đưa tay đỡ trán, trên mặt là biểu cảm bất đắc dĩ thật sâu. "Xì!" Một tiếng cười đè nén từ trong màn hình truyền tới, Hạ Hầu Thiệu Huyền ngẩng đầu, gương mặt trở nên rét lạnh. "Cút!" Âm thanh trầm thấp lạnh lẽo mang theo uy nghiêm áp chế, ngay sau đó là một trận rối loạn. Chờ trong phòng an tĩnh lại, khí lạnh trên người Hạ Hầu Thiệu Huyền chậm rãi tản đi, một lần nữa đặt ánh mắt lên người Liên Kỳ Quang. "Hôm nay không phải khai giảng sao? Sao lại đi ra ngoài?" "Đưa em gái tới trường, sau đó bị lạc." Liên Kỳ Quang không chút biến sắc kể lại bi thúc của mình "Tìm không thấy đường, mệt muốn chết, sau đó ngồi ở đây nghỉ ngơi. Giờ bầu trời tối đen rồi, tôi đói." "Thức ăn trong không gian khí ăn hết rồi?" Nhìn gương mặt vô cảm của Liên Kỳ Quang nhưng ẩn ẩn trong mắt có chút vô thố, Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút đau lòng. "Không muốn ăn bánh ngọt, tôi muốn ăn thịt." "Em không chịu nghĩ cách sao? Nếu anh không gọi, có phải em tính toán ngồi đó ngây ngốc cả đêm?" Nhìn thân mình nhỏ gầy co rụt ngồi ở ven đường, Hạ Hầu Thiệu Huyền không khỏi tức giận.
vợ yêu của thiếu tướng