Thời Gian Như Hẹn - (Chương 46) - Tác giả Tiểu Lộ 筱露 Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Trang chủ » Tin tức » Siêu âm thai - Các mốc thời gian thai kỳ quan trọng mẹ bầu nên biết Posted on 19/10/2022 19/10/2022 by bsuyen Siêu âm thai được ví như "cuộc hẹn" định kỳ giữa mẹ và bé yêu.
Tối ưu thời gian sạc pin và tối đa hóa thời gian hoạt động Dòng smartphone cao cấp nhất của nhà Táo Khuyết sạc 50% pin trong khoảng 30 phút với bộ chuyển đổi 20W trở lên, tương đương nạp đầy 100% pin mất hơn 1 giờ đồng hồ - tối ưu thời gian hơn nhiều so với iPhone 13
Đặt hẹn, đề xuất thời gian, hủy hẹn hay chuyển thời gian hẹn nếu muốn nói bằng tiếng Anh thì bạn nên nói như thế nào. Dưới đây là những mẫu câu đặt hẹn bằng . Menu.
Thời gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa nhòa. Một câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết! Lộ Bảo có chuyện muốn nói: Mọi địa danh và tên người đều là hư cấu, xin miễn tham chiếu thực tế!
"Thời gian như hẹn" là một câu chuyện nhẹ nhàng, kể về chuyện tình cảm của một anh lính cứu hỏa và cô gái của mình. Năm 18 tuổi, trong một trận động đất ở vùng núi Dương Xuyên, anh lính cứu hỏa Cận Thời Xuyên cùng chú chó tìm kiếm cứu hộ Truy Phong của mình
Trong thời hạn 60 ngày tính từ ngày sửa chữa thay thế tiên phong, nếu điều hòa Midea hoặc một bộ phận của điều hòa bị sữa chữa nhiều lần với cùng 1 lỗi mà không khắc phục được, sẽ được thay thế sửa chữa một loại sản phẩm mới tương tự và cùng Model với
Nếu ai đã từng đứng ở giao lộ Shibuya giữa Tokyo, nơi ước tính vào thời điểm đông nhất cứ mỗi 2 phút có khoảng 1.000 - 2.500 người băng qua, thì không thể hình dung Nhật Bản lại có một chốn khác thời gian như dừng lại hàng trăm năm.
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Trong đống đổ nát, nó đã đánh hơi ra cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày. – Anh gả cho em nhé! – Ừ. Thời gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả đời. Cận Thời Xuyên Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện? Từ Lai Muốn trở thành người xứng với anh. Cận Thời Xuyên Anh chỉ là một tên lính. Từ Lai Không, anh là người hùng của em. Anh và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành phố. Anh là người hùng của cô, cô là cuộc đời của anh. Thời gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa nhòa. Một câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết! Lộ Bảo có chuyện muốn nói Mọi địa danh và tên người đều là hư cấu, xin miễn tham chiếu thực tế! *hây hây gió thổi nguyên văn là “thanh phong từ lai”, 1 vế của câu “Thanh phong từ lai, thủy ba bất hưng” trong bài phú Tiền Xích Bích của Tô Thức – Tô Đông Pha, được Phan Kế Bính dịch là “Hây hây gió mát, sóng lặng như tờ”. Nguồn thivien. Ở đây tác giả chơi chữ với tên nữ chính cũng là Từ Lai. *** Tối trước hôm đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn, đáng lẽ Cận Thời Xuyên sẽ xin nghỉ phép để về nhưng lại bất ngờ có còi báo động, thế là anh liền đi theo xe cứu hỏa luôn. Trên đường đi, anh nhắn tin báo rõ lại tình hình cho Từ Lai biết. Từ Lai dặn anh đừng phân tâm, chú ý an toàn, chuyện đi lĩnh giấy không có gì phải vội. Sáng hôm sau, xong nhiệm vụ quay về đơn vị, xe vừa mới vào ga-ra, còn chưa kịp xuống, nhìn qua kính chắn gió đã trông thấy cụ Cận Học Nghĩa đứng chờ sẵn, đứng bên cạnh cụ là Văn Khánh Quốc và Lục Phương Kỳ không biết đã chờ từ lúc nào. Lục Phương Kỳ ra sức nháy mắt ra hiệu cho anh ta nhưng Cận Thời Xuyên không đoán được ý, nhảy xuống xe, chạy đến chỗ cụ Cận Học Nghĩa chào hỏi “Ông nội sao lại đến đây thế ạ?” Cụ Cận Học Nghĩa trông thấy Cận Thời Xuyên bụi bặm đen sì từ đầu đến chân thì tức mình không biết nói sao cho bớt tức, vung luôn cái gậy chống lên đánh, vừa đánh vừa quát “Đi cứu hỏa này, cứu hỏa này, làm như đội phòng cháy chữa cháy thiếu mày thì không làm được gì không bằng. Mày không đi thì không ai dám đi cứu hỏa có phải không hả? Cái ngày này rồi mà còn muốn người ta phải lo lắng cho mày hả, thằng quỷ, mày làm ông tức chết mất…” ... Mời các bạn đón đọc Thời Gian Như Hẹn của tác giả Tiểu Lộ.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để nửa đêm, Cận Thời Xuyên một lần nữa lại từ phòng tắm ra, chỉ mặc một chiếc quần đùi, phơi trần nửa người trên cho người nằm trên giường thưởng thức. Thế nhưng, người trên giường đã mệt chẳng ngóc đầu dậy nổi chứ nói gì đến thưởng thức Lai dám chắc mấy năm mình học động vật học đều uổng phí hết rồi. Vốn tưởng rằng đôi bên đều là lần đầu, không có kinh nghiệm cũng chưa quen với cơ thể đối phương, trong lần thăm dò đầu tiên chắc sẽ không quá lâu, không quá nhiên, cô sai hết rồi, sai trăm phần quên mất Cận Thời Xuyên là một gã đàn ông đã già mà vẫn còn trinh, là một đội trưởng Cận thể lực bất phàm và khả năng lĩnh hội nhanh nhạy, là một gã khổng lồ bằng xương bằng thịt, là một người có thể cày cuốc không bao giờ biết mệt đầu tiên còn tạm được, nửa giờ là xong, sau khi đỡ đau vẫn lết được người xuống giường đi tắm thì Cận Thời Xuyên vào. Thế là lại làm thêm một lần trong phòng tắm. Lần này không để ý thời gian nhưng cảm giác lâu hơn lần đầu và còn thay đổi tư thế đấy thì chân mềm nhũn nên được bế ra khỏi phòng tắm. Cứ tưởng là có thể yên thân ngủ khỏe đàn ông lại lật người lên, lại nữa… lại nữa… xong lại tiếp…Cuối cùng, Từ Lai bị làm suýt thì ngất, đến đầu ngón tay cũng chẳng muốn động đậy, chẳng buồn đi tắm nữa. Cận Thời Xuyên đã được thỏa mãn đi giúp cô lau người, dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán cô nàng rồi mới đi Lai nhìn tấm lưng uốn lượn của gã đàn ông, những đường cong gợi cảm, lưng hùm vai gấu, bờ mông cong cong, đôi chân dài mà mặc quần thì sẽ cực kỳ ưa nhớ đến ít phút trước người này còn đang không biết mệt mỏi ở trên người mình, mặt cô đỏ lên, co người lại, chui vào trong giường lún xuống. Từ Lai quay lưng về phía Cận Thời Xuyên, đang mơ màng sắp ngủ thì cảm thấy có một cánh tay dài vươn tới kéo người mình, nhưng mệt quá rồi, không mở nổi mắt nữa rồi. Cơ thể chạm vào lồng ngực rắn rỏi của người đàn ông, hương sữa tắm ngập tràn trong cùng, cô vẫn phải hé mắt ra nhìn Cận Thời Xuyên, xòe bàn tay trái có đeo nhẫn ra hỏi anh “Cố ý chọn hay chọn đại vậy ạ?”“Gì kia?” Cận Thời Xuyên kéo bàn tay cô, dịu dàng ve vuốt.“Hai tay đan vào nhau là sẽ ra hình trái tim đấy.”Vừa rồi lúc anh tắm cô đã xem kĩ rồi. Mặt kim cương nhìn qua thì chỉ là hình trái tim nhưng nếu để ý kỹ thì khi hai tay đan vào nhau sẽ xuất hiện một trái tim nữa. Kỹ thuật chế tác này tuy cô không biết cụ thể là thế nào nhưng chắc chắn nó rất kỳ công.“Đặt làm theo yêu cầu đấy.” Cận Thời Xuyên hôn tay cô rồi lại tiếp tục sờ, “Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, anh đã đưa tay về phía em, em quên rồi à?”Từ Lai lắc đầu, đôi mắt mở hẳn ra, vẻ mặt rất ngọt ngào, giọng nói cực kỳ dịu dàng “Không quên. Anh biết không, lúc anh đưa tay về phía em, dường như em đã nhìn thấy được tương lai, thì ra không phải là mơ, tất cả đều là thật.”“Nếu như biết trước sẽ có ngày hôm nay.” Cận Thời Xuyên dừng một chút rồi mới nói tiếp được, “Anh sẽ không để em phải chờ tận mười năm.”Từ Lai cựa mình, chuyển sang một tư thế tiện để hôn nhau nhất, mắt nhắm lại, luồn tay ra sau lưng ôm anh bằng cả hai tay như một con koala đánh đu trên người gã đàn ông.“Cận Thời Xuyên.” Giọng cô êm như một làn gió mát, thổi từng con chữ khảm vào tim đối phương, “Em yêu anh.”“Anh cũng yêu em.” Cận Thời Xuyên cúi đầu ngậm môi Từ Lai, từ dịu dàng đến nồng nàn rồi từ từ buông ra. Cô nàng trong lòng đã ngủ mất nắm tay cô thật chặt, nhắm mắt lại, dịu dàng thủ thỉ “Ngủ ngon nhé, cô gái của anh.”Đêm Giáng sinh ấy, đêm Bình an không có tuyết rơi mà chỉ có tiếng mưa rơi đì độp, họ sẽ còn nhớ còn nhớ mãi cái đêm, khi hai người yêu nhau, yêu đến mức chỉ có thể dùng cách ấy mới diễn tả được, yêu đến mức ôm nhau mà tưởng như đã có được cả thế giới.…Sáng Giáng sinh không có quà của ông già Noel cũng không thấy người đàn ông nằm cạnh mình đâu, Từ Lai cựa quậy cái cơ thể mỏi rã rời ngồi đảo quanh không tìm thấy quần áo của mình đâu, cô mới nhớ ra đêm qua nó đã bị Cận Thời Xuyên làm rách mất, mặt tự dưng đỏ Lai quấn chăn, mở ngăn tủ quần áo, trông thấy chiếc áo quân phục của anh lại nhớ ra một chuyện, len lén cười trộm rồi cầm nó đi vào phòng rửa sạch sẽ xong xuôi, lại trước gương nhìn thử, thật muốn khóc quá. Từ cổ đến mắt cá chân, chỗ nào cũng có dấu cũng chẳng làm gì được, mặc áo quân phục của Cận Thời Xuyên vào rồi ra khỏi phòng phòng rất ấm áp, Từ Lai không đi dép nữa, đi chân trần ra tìm người đàn ông của cô. Phòng khách có tiếng ti vi nhưng không có ai tiếng động vọng ra từ phòng bếp. Cô cào mái tóc ướt của mình rồi đi sang nhiên, người ở phòng bếp đang xắn tay nấu canh cho nhạy bén của người lính giúp Cận Thời Xuyên không cần quay đầu cũng biết là ai tới. Chiếc thìa trong tay anh vẫn đang quấy đều đồ trong nồi, giọng nói buổi sáng mờ ám hơn những lúc khác trong ngày một chút.“Dậy rồi à?” Anh bỏ thìa xuống, đậy vung rồi quay lưng lại, câu hỏi muốn làm gì mắc lại trong cổ họng trước vẻ ngoài của con gái mặc áo quân phục trên người, vạt áo chỉ ngang bắp đùi, đôi chân dài trắng bóc, thẳng tắp, cổ áo không được cài đủ khuy, mái tóc ướt thấm vào vải, làm nổi bật lên chỗ nào hầu của anh trượt lên rồi lại trượt xuống, mắt nhìn đăm đăm ngắm cô sáng chiếc áo quân phục đứng đắn, nghiêm chỉnh thế mà em ấy mặc vào một cái liền gợi tình ngay Lai đang tựa người liền đứng thẳng dậy, chân xếp ngay ngắn theo tư thế đứng nghiêm, tay phải đưa lên chào theo quân lễ “Đội trưởng Cận, chào buổi sáng.”“Chào cái con khỉ.”Cận Thời Xuyên bước nhanh tới, bế cô đặt lên bệ bếp, kề sát vào Lai chỉ định trêu anh thôi, không ngờ lại chọc phải lửa. Chiếc áo bị kéo xuống nửa chừng, mắc lủng lẳng trên người. Cô vội đẩy anh ra “Bữa sáng được rồi kìa, ăn đã.”“Ăn em xong rồi mới ăn sáng.”Cận Thời Xuyên thở loạn nhịp, lại sáp về phía Từ Lai, vào thêm lần nữa…Sau khi xong xuôi, chân Từ Lai run run, quay về phòng tìm áo len và quần dài của anh để mặc, che kín người từ đầu đến chân, xỏ dép lê rồi quay ra đúng lúc bữa sáng được dọn ra nàng mới sáng ra đã tự tìm đường chết, bị người ta ăn sạch bách xong giờ đói mềm người, vừa thấy đồ liền xông vào ăn, thế là bị bỏng miệng.“Em ăn chầm chậm thôi, không ai giành với em đâu mà.” Cận Thời Xuyên tươi cười đưa tay xoa miệng Lai nguýt anh một cái sắc lẹm “Nếu không phải anh cứ ép em thì em sao lại đói thế chứ?”Cận Thời Xuyên ăn một miếng rồi lại thản nhiên nói với Từ Lai “Ồ, thế là nên trách anh không cho em ăn no nhỉ?”“Trách em.” Từ Lai cố ý thở dài, “Trách em ngu ngốc mới sáng ra đã đi trêu ghẹo sói háo sắc.”“Rất hoan nghênh em đến trêu ghẹo anh.” Cận Thời Xuyên cười rất vui vẻ, tinh thần có vẻ vô cùng sảng Lai không thèm để ý Cận Thời Xuyên nữa, cắm đầu cắm cổ ăn Thời Xuyên thấy dáng vẻ dễ thương của cô nàng, đâm ra lại rất muốn trêu ghẹo thêm. Thì ra, lời hồi trước các anh em cứ bảo ở nhà trêu ghẹo vợ là chuyện hạnh phúc nhất trên đời, giờ thì anh hiểu sâu sắc rồi, cực kỳ sâu sắc.“Lai Lai này.” Cận Thời Xuyên gọi cô.“Dạ.” Từ Lai thấy đồ Cận Thời Xuyên nấu thật sự ngon nên đang ăn rất nhiệt tình.“Trước kia em từng học múa à?”Tự dưng hỏi một câu không đầu không cuối, Từ Lai ngơ ngác nhìn Cận Thời Xuyên “Đâu có học đâu ạ!”Cận Thời Xuyên nhướn mày, nhìn cô từ trên xuống dưới rồi mới nói “Thế sao mềm thế nhỉ?”Mới đầu Từ Lai nghe không hiểu ngay, ngẫm đi ngẫm lại mới liếc xéo Cận Thời Xuyên và mắng “Đồ lưu manh.”Cận Thời Xuyên thấy Từ Lai đỏ bừng mặt thì phá lên cười khoái tháng thế này thật tuyệt, thật là tuyệt!Ăn sáng xong đã hơn mười giờ. Bị vần vò mãi, ăn xong liền mệt rũ người. Từ Lai nhờ Cận Thời Xuyên về nhà mình lấy giúp ít quần áo còn mình thì về phòng đi ngủ một mạch đến tận chiều. Cận Thời Xuyên kéo rèm cửa sổ cho cô nên phòng ngủ tối thui. Từ Lai ngồi ngẩn ra trên giường một lúc mời lề mề xuống phòng bếp rót cốc nước xong thì nghe thấy tiếng mở cửa, Từ Lai vội chạy ra đó, hóa Thời Xuyên xách hai va li đồ vào, tiện tay đóng luôn cửa nhà lại, cản gió rét ở ngoài.“Anh mang va li của em tới đây làm gì?” Từ Lai chẳng hiểu ra sao cả, hết nhìn Cận Thời Xuyên lại nhìn va li rồi lại nhìn Cận Thời Thời Xuyên vươn tay ôm Từ Lai. Cơ thể ấm áp của cô vợ khiến hơi lạnh bám trên người anh lập tức chạy bảo “Tạm thời mang mấy bộ đồ theo mùa treo trong tủ quần áo và giầy dép của em qua đây, với cả đồ dùng hàng ngày, mấy cái chai lọ để trên bàn trang điểm, chai lớn chai bé trong nhà tắm, anh cũng chẳng biết là gì nữa, cứ mang tuốt sang, à, với cả đồ lót của em cũng mang sang rồi, còn mấy thứ khác thì từ từ chuyển…”Từ Lai bịt cái miệng nói liên tằng tằng của Cận Thời Xuyên lại, ngơ ngác hỏi “Anh đang dọn nhà cho em đấy à?”Cận Thời Xuyên gật đầu, để mặc Từ Lai bịt miệng mình thoải mái.“Anh tiền trảm hậu tấu hay đây là âm mưu từ trước hả?” Chẳng trách nhờ anh về nhà lấy đồ cho mình, anh chẳng do dự chút nào đã đồng ý Thời Xuyên kéo tay cô từ miệng đặt xuống bên hông, cúi đầu nhìn từ Lai “Cầu hôn đã cầu hôn rồi, ngủ cũng đã ngủ rồi, chẳng lẽ không nên ở cùng nhau à?”Từ Lai lườm Cận Thời Xuyên một cái. Xem đấy, đội trưởng lại bắt đầu độc tài rồi đấy. Có điều, hình như cũng hơi hơi có lý.“Giờ cùng lắm chỉ coi là ở chung thôi.” Cô nháy nháy mắt, “Vẫn chưa có giấy tờ nhậm chức nhé.”Cận Thời Xuyên gật đầu, buông Từ Lai ra, quay lại ngăn tủ trước cửa cầm một túi hồ sơ rồi kéo Từ Lai đi vào đi vừa nói với cô “Vừa rồi, anh tiện đường qua phòng Công tác chính trị lấy mẫu đơn xin kết hôn rồi.”“Anh có nhất thiết phải nôn nóng thế không hả?” Từ Lai dở khóc dở cười.“Không phải em bảo là chưa có giấy tờ nhậm chức sao?”Cận Thời Xuyên ngồi xuống ghế, kéo Từ Lai ngồi xuống đùi mình, lấy giấy tờ trong túi hồ sơ ra, đặt lên bàn, mở ngăn kéo lấy bút.“Em đọc đi anh viết.” Anh vào tư thế sẵn sàng rồi nói với Từ Lai ngồi trên người Cận Thời Xuyên, tươi cười nhìn tờ giấy đặt trên bàn, cảm thấy mấy chữ “Bảng báo cáo đơn xin kết hôn” in thật to trên đó thật hết sức trang đọc “Tên, giới tính, nam, Cận Thời Xuyên, nữ, Từ Lai…”Những nét bút cứng cáp anh đưa chỉ dài vài phân nhưng như thể chứa đựng cả cuộc đời tương lai, hàng mấy chục năm tươi Lai nhìn chăm chú nét mực đen trên tờ giấy trắng, mắt đỏ thầm nguyện cầu trong lòng Cận Thời Xuyên, anh nhất định phải bình an cả đời, ở bên em đến lúc bạc thích*Mẫu đơn xin kết hôn 申请结婚报告表 người trong quân đội, công an, cảnh sát khi muốn kết hôn thì phải điền đơn này. Ở Việt Nam mình cũng vậy. Nội dung cần điền cơ bản giống một bản sơ yếu lí lịch có tóm tắt thành phần gia đình và quá trình học tập, công tác.*Koala hay còn gọi là gấu túi. Tư thế ôm kiểu koala
THỜI GIAN NHƯ HẸNTác giả Tiểu LộThể loại Hiện đại, lính cứu hỏa, tình yêu hẹn ước, nhẹ nhàng, sạch sủng, dài 80 chương + NTTình trạng Hoàn edit-“Thời gian như hẹn” là một câu chuyện nhẹ nhàng, kể về chuyện tình cảm của một anh lính cứu hỏa và cô gái của 18 tuổi, trong một trận động đất ở vùng núi Dương Xuyên, anh lính cứu hỏa Cận Thời Xuyên cùng chú chó tìm kiếm cứu hộ Truy Phong của mình, tìm thấy một cô bé vị vùi trong đống đổ nát. Cô bé ấy là Từ Lai, 15 thảm cảnh đến từ thiên tai ấy, người người mất con, nhà nhà mất của. Ngay từ lúc nhìn thấy hình ảnh Cận Thời Xuyên đưa bàn tay to rộng về phía mình, Từ Lai đã biết, đời này của mình, chỉ có thể nắm chặt tay anh ấy mà nỗi đau mất mẹ và căm phẫn đối với cha, Từ Lai nghẹn ngào“Cận đại ca, anh có thể mang em theo không?”“Không thể.”“Vậy chúng ta có thể ước hẹn không?”“Ừ”.Một cái gật đầu, đợi chờ 10 năm. Có lẽ đối với Cận Thời Xuyên, những cuộc gặp gỡ như vậy đã quá nhiều, một câu “ừ” của anh, anh nghĩ người ta cũng mau chóng quên thôi. Thế nhưng, cô bé ấy lại nhớ. Vì nhớ rõ, cho nên sau 10 năm cố gắng học hành như anh căn dặn, cô bé lại một lần nữa xuất hiện trước mặt anh, xinh tươi, trưởng thay, anh lại không nhớ. 10 năm của cô khác với 10 năm của anh. Trong khi cô phấn đấu để đến gần anh hơn, thì anh vẫn mải mê với công việc của một người lính tuyến đầu. Ở đâu có hiểm nguy, sẽ có anh ở đó. Hăng say lao động với lý tưởng của mình, anh đã bỏ quên cả chuyện tình cảm của bản thân. Cho nên mới nói, Từ Lai cảm thấy may mắn đến thế gặp lại, anh không nhận ra cô. Từ Lai cũng không buồn. Bởi vì từ một cô bé 15 tuổi trở thành một cô gái 25 tuổi xinh đẹp đầy sức sống, không phải ai cũng có thể nhận Thời Xuyên không nhớ, vậy thì cô sẽ nhắc anh. Thế nên, hết lần này đến lần khác, Từ Lai tìm kiếm cơ hội đến gần anh, cho dù những cơ hội đó, lần nào cũng vô cùng nguy hiểm. Vì anh là lính cứu hỏa, cho nên muốn gặp được anh cũng chỉ có thể xông vào những nơi như vậy mà rồi cuối cùng, Từ Lai cũng đạt được ước nguyện. Cận Thời Xuyên đã nhớ ra cô là ai, thông qua… một con chó. Vâng, chính xác là như vậy. Bởi vì trước kia khi gặp Cận Thời Xuyên, là anh cùng với con chó Truy Phong đã cứu cô. Sau đó trong một lần cứu nạn, Truy Phong vì cứu anh nên đã hy sinh. Vì vậy, Cận Thời Xuyên luôn tự trách và cũng không muốn huấn luyện chó nữa, anh không muốn có thêm bất cứ một Truy Phong nào vậy mà, Từ Lai đến, mang cho anh một con chó Bình An, giống Truy Phong của anh như đúc. Lúc đó anh mới biết, cô gái xinh đẹp này, chính là cô bé anh đã từng cứu cách đây 10 năm. Và anh cũng biết, chỉ bằng một lời nói bâng quơ của anh khi ấy, cô bé năm xưa đã kiên định một lòng, giữ anh trong trái tim non nớt ấy, cho đến tận bây không cảm động là nói dối, nhưng Cận Thời Xuyên cũng không đến mức vội cho rằng đây là một điều may mắn. Bởi vì anh nghĩ, cô bé ấy chỉ là cảm giác mang ơn anh mà thôi và anh với công việc đầy hiểm nguy như thế này, cũng không đủ tư cách mang lại cuộc sống bình yên cho bất cứ cô gái nào nhưng, Từ Lai mạnh mẽ tuyên bố, không phải là hàm ơn, mà đã trở thành chấp niệm. Đời này không phải anh, thì sẽ không thể là ai khác. Cô dùng 10 năm trưởng thành của mình để xây dựng một nền tảng vững chắc, không ngại khó khăn tạo thành một chiếc cầu nối giữa hai người. Trong những năm ra nước ngoài học tập, cô không ngại mình là con gái, lại chọn ngành động vật học, tham gia vào công tác cứu trợ của các tổ chức lớn. Cô không ngại mình chân yếu tay mềm, chọn làm huấn luyện viên cho những chú chó to lớn, chỉ để mang về cho anh một dũng khí đối không ngại anh nhìn cô với ánh mắt khác, đối diện với anh khẳng định một câu “Em sẽ theo đuổi anh!”Yêu, chính là như vậy. Yêu một người lính cứu hỏa như như anh, cần phải dũng cảm như tất nhiên, một thanh niên mạnh mẽ bá đạo như Cận Thời Xuyên đâu thể nào để mang tiếng bị con gái theo đuổi. Thế nên, khi phát hiện ra mình cũng có tình cảm với cô bé ấy, anh đã lật ngược tình thế, từng bước đưa con gái nhà người ta về chiếm làm của chuyện thật sự rất nhẹ nhàng, cũng là đề tài cứu hỏa, cũng là những hiểm nguy trong nghề nghiệp, nhưng không góc cạnh. Có lẽ vì sợ người đọc quá đau lòng, cho nên tác giả không tả quá sâu vào những thảm cảnh ấy, mà thay vào đó, là những điểm nhấn khác. Ví dụ, sự hài hước lạc quan của những người lính tận trung với lý tưởng, sự thông minh tài giỏi của những chú chó dũng cảm, hay là những mẩu chuyện tình cảm bên lề của dàn nhân vật phụ... Tất cả đều được khắc họa đầy đủ, tuy có hơi nâng tông màu hồng lên một chút, nhưng chuyện tình cảm mà, có thể vui được bao nhiêu thì cứ vui bấy nhiêu thôi, không cần phải quá khắt khe với bản thân.“Lính cứu hỏa đi dập lửa nhưng ngọn lửa trong lòng phải luôn luôn bùng cháy.”Riêng tình cảm của Cận Thời Xuyên và Từ Lai, giống như tên gọi “Thời gian như hẹn”, chính là lời ước hẹn 10 năm. Tuy ban đầu chỉ xuất phát từ một phía, nhưng sau khi xác nhận đối phương rồi, thì phần còn lại chính là một hũ mật. Mặc dù cách kể chuyện của tác giả có đôi chút trẻ con và mang hơi hướng hài hước với những câu nói “thần thánh” của giới trẻ bây giờ, nhưng nhìn một cách tổng thể, tình yêu của họ vẫn mang lại rất nhiều ý Lai gặp Cận Thời Xuyên năm cô 15 tuổi, và sau lời ước hẹn với anh thì chăm chỉ học hành để thực hiện lời hẹn ước đó. Cận Thời Xuyên vì trách nhiệm công việc, không muốn làm dở dang cuộc đời của một cô gái tốt, nhưng nếu như người đó sẵn sàng làm hậu phương vững chắc cho anh, thì anh nhất định sẽ không phụ lòng cô ấy.“Thích anh đến vậy à?”"Thích ạ, cực kỳ thích.”“Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện?”“Muốn trở thành người xứng với anh.”Cho nên, yêu sớm hay muộn không quan trọng, quan trọng là mình đã phấn đấu vì tình yêu đó như thế nào. Ai yêu ai trước không quan trọng, quan trọng là một khi đã xác định tình cảm, thì nhất định phải đầu bạc răng " Trích dẫn từ truyệnReview by Lâm TầnBìa Lam Tần*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban
Tác giả Tiểu Lộ 筱露Thể loại Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEĐộ dài Mở đầu + 80 chương + 01 ngoại truyện Văn án Trong đống đổ nát, nó đã đánh hơi ra cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày. – Anh gả cho em nhé! – Ừ. Thời gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả đời. Cận Thời Xuyên Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện? Từ Lai Muốn trở thành người xứng với anh. Cận Thời Xuyên Anh chỉ là một tên lính. Từ Lai Không, anh là người hùng của em. Anh và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành phố. Anh là người hùng của cô, cô là cuộc đời của anh. Thời gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa nhòa. Một câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết! 🍒LINK ĐỌC 🍒 Các truyện cùng hệ liệt *Úc của tôi trở về couple Từ Úc x Tô An Hi anh trai và bạn thân của Từ Lai Edit Bột *Y Sam couple Mạnh Khâm x Quan Sam nữ bác sĩ phẫu thuật cho Cận Thời Xuyên Edit Cú mèo Hehe Wattpad
Trong đám anh em nối khố của Cận Thời Xuyên, ngoài Triệu Dư làm ở ngoài còn có chút tự do về thời gian, những người khác lâu lâu mới được một hôm nghỉ, hơn nữa thằng này được nghỉ thì thằng kia lại không, đến bữa thằng kia được nghỉ thì thằng này lại không. Lũ quỷ sứ một thời của khu tập thể đã từng ngày ngày quàng vai bá cổ đi với nhau, vô tư đánh rơi tuổi trẻ, nằm trên sân bóng rổ nói chuyện trên trời dưới biển, mặc sức tưởng tượng về tương lai. Những người anh em đã cùng viết nên một thời thanh xuân rực rỡ khiến người ta hâm mộ nay đã sớm không còn trẻ trung và non nớt nữa. Họ là thép đã tôi, là những đấng nam nhi mình đồng da sắt, mỗi người một nghề, đem hết sức vẫy vùng, hiến dâng bầu máu nóng. Những điều từng dõng dạc tuyên bố thời niên thiếu, nay đều đã thực hiện được, nhưng cũng bởi vì vậy mà gặp nhau thì ít, xa nhau lại nhiều, rất khó tụ tập. Hôm qua, Lục Phương Kỳ chở Cận Thời Xuyên về khu tập thể, tình cờ gặp Cố Nghiêu cũng vừa mới về, nghe nói thằng cha Thạch Đầu cũng được về nghỉ phép, thế là ăn tối xong mọi người hẹn nhau làm một trận bóng rổ. Sau một hồi đổ mồ hôi như tắm, mấy gã đàn ông hôm nay đã từng trẻ trung một thời vẫn ngồi tán phét với nhau, nói thiên nói địa một hồi thì nói đến chuyện lên kế hoạch cho ngày mai. Lũ chó độc thân chọn chỗ xong xuôi, ông anh Triệu Dư đã lập gia đình được mấy năm dõng dạc tuyên bố anh em như thể tay chân, nhất định phải đi bằng được. Đúng lúc tưởng thế là xong, Cận Thời Xuyên thình lình bật ra hai chữ ngắn gọn súc tích không rảnh. Sau một hồi bức cung chẳng moi ra được gì, cuối cùng mọi người kết án rằng thằng cha này nhất định có bí mật không thể để người khác biết. Cố Nghiêu nhả một hơi khói thuốc, nhìn thoáng qua Cận Thời Xuyên một cái rồi chế nhạo bảo một câu “Không phải là có đàn bà, mai muốn đi hẹn hò đấy chứ?” Mấy gã khác lập tức lắc đầu bảo không đời nào, Cận Thời Xuyên mà có thì khác gì cái cây bằng sắt trổ được hoa, người mù nhìn thấy ánh sáng. Ai mà ngờ một câu nói đùa vu vơ của Cố Nghiêu lại thành sự thật. Lúc ở nhà vệ sinh, Cố Nghiêu ban đầu chỉ lơ đãng nhìn qua Từ Lai thôi, ai ngờ cái em gái này lại tỏ ra khinh bỉ bằng mắt. Anh ta liền cảm thấy thú vị. Ông đây dù sao cũng là quân nhân có số có má, thế mà lại bị người ta nhìn như thể lưu manh. Chớ nhìn vẻ ngoài hòa nhã của anh ta, thực tế tính tình trong xương cốt khá là ngang bướng. Em càng tỏ thái độ thì anh đây càng thích nhìn. Không ngờ em gái này lại là vợ của thằng cha Cận Thời Xuyên, thật là bất ngờ. Cuối cùng, buổi hẹn hò đẹp đẽ chỉ hai người biến thành buổi tụ tập năm người. Vốn Cận Thời Xuyên không đồng ý đi tăng buổi chiều nhưng ba gã kia liền ra tay lôi kéo Từ Lai, mở miệng ra là chị dâu tương lai, em dâu tương lai, em nỡ nhẫn tâm để bọn anh ba thiếu một à? Từ Lai nghĩ đây là các anh em chí cốt của Cận Thời Xuyên, lần đầu tiên gặp mặt mà không nể mặt người ta cũng không được hay cho lắm, hơn nữa cô còn đang muốn thể hiện mình là người hiểu chuyện, chu đáo nên đã gật đầu đồng ý. Ba gã đàn ông tỏ vẻ đắc ý ra mặt nhìn sang Cận Thời Xuyên như muốn nói, xem vợ ông hiểu chuyện chưa kìa, đâu có đàn ông đàn ang mà lòng dạ hẹp hòi như ông chứ. Vì chỉ đi hai xe, mọi người lại biết rõ tính nết Cận Thời Xuyên, chỉ cần không để mắt một chút là chưa biết chừng ông ta đã mang con gái nhà người ta chạy mất tông mất tích rồi, vậy nên cả đám bắt Cố Nghiêu phải ngồi xe Cận Thời Xuyên. Ba người ngồi trong xe, không một ai lên tiếng. Cận Thời Xuyên chăm chú lái xe, mắt nhìn thẳng phía trước, không biết đang thấy thế nào. Từ Lai thỉnh thoảng ngó anh một cái, ngập ngừng như thể muốn nói rồi lại thôi. Cố Nghiêu ngồi ở ghế sau cảm thấy mình quả là cái bóng đèn to lù lù, ngay chính anh ta cũng không chịu nổi, lại còn thỉnh thoảng trông thấy ánh mắt Từ Lai nhìn Cận Thời Xuyên, cuối cùng đành đầu hàng. “Người anh em, ông tìm một chỗ nào đấy tấp được tấp vào đi.” Ông đây không xuống xe thì sẽ thành thành tội nhân thiên cổ. “Sao đấy?” Cận Thời Xuyên hỏi. “Không sao hết, ăn no quá tức bụng, không muốn ngồi một chỗ đánh bài, tính đi bệnh viện khám không được hả?” Từ Lai vừa nghe đã thấy buồn cười, ông anh này nói phét không đỏ mặt, giống y như nói thật ấy. Cận Thời Xuyên đánh mắt nhìn Cố Nghiêu qua gương chiếu hậu “Ông chắc chứ? Lát nữa cũng dám nói như vậy với lão Triệu và Thạch Đầu hả?” Cố Nghiêu thầm cười trong bụng. Tao đây tạo cơ hội cho hai người bọn mày chạy trốn, mày lại còn sợ mọi người hỏi tội nữa à, mẹ mày chứ, thằng chết tiệt. “Vậy thôi, hết đau rồi, đi đánh bài đi.” Cố Nghiêu nhướng lông mày, môi cong lên, xe ngừng chạy. Cận Thời Xuyên quay đầu lại bảo Cố Nghiêu “Bệnh viện ở cách hai con phố.” Cố Nghiêu liếc Cận Thời Xuyên một cái, cáo lỗi với Từ Lai rồi mở cửa xuống xe, gọn gàng, dứt khoát. Từ Lai cúi đầu nghẹn cười, nhịn không được nữa, cười phá lên, cười muốn chảy cả nước mắt. Cận Thời Xuyên đánh tay lái một cái, chiếc xe nhập lại vào dòng xe chạy. Anh cũng cười theo “Hay lắm sao mà cười?” “Buồn cười mà!” Từ Lai nhìn về phía Cận Thời Xuyên, “Mấy anh em nối khố của anh đều rất thú vị, đâu có cứng nhắc như anh đâu.” “Vậy à?” Cận Thời Xuyên liếc xéo nhìn Từ Lai, nhìn đến nỗi khiến Từ Lai thấy run run. Mãi sau này, Từ Lai mới hiểu, gã đàn ông này không hề cứng nhắc chút nào, giống như người anh em chí cốt của anh nói đấy, chúa ranh ma, có thể ăn sạch người ta. “Vậy chúng ta đi xem phim đi!” Từ Lai cảm thấy ánh mắt vừa rồi của Cận Thời Xuyên khá là nguy hiểm ngầm nên bèn đánh trống lảng. “Ừ.” … Ngày cuối tuần, rạp chiếu phim đông đặc ngầu. Hai người đứng ở sảnh rạp chiếu phim, Cận Thời Xuyên hỏi Từ Lai muốn xem gì? Từ Lai ngẩng đầu lên nghiêm túc chọn phim. Cô rất ít khi xem phim điện ảnh, không hứng thú với thế giới giải trí nên chẳng biết được mấy phim đang chiếu ở đây. Cô nghĩ Cận Thời Xuyên lại càng không biết hơn. Cuối cùng, ánh mắt cô tập trung trên một tấm poster, tên phim chỉ đơn giản là MSF. Hình nền poster một nửa là hình ngọn lửa, một nửa là bệnh viện MSF, nữ chính mặc áo phông đồng phục MSF, trên tay ôm một đứa trẻ da đen gầy gò, nam chính mặc áo đen quần đen, phong độ ngời ngời, cầm trên tay một khẩu súng. Sau lưng các diễn viên chính là một hàng người, đội hình đông đảo. Dưới cùng viết một câu khẩu hiệu “Sinh mệnh không biên giới, tình yêu không biên giới!” Từ Lai trông thấy trong đội ngũ diễn viên có nhân vật người lính, đoán có lẽ Cận Thời Xuyên thích xem nên ngầm chọn bộ này. “Xem phim này đi.” Từ Lai nhìn về phía Cận Thời Xuyên, phát hiện anh đang quan sát bốn phía, nhìn về phía lối thoát hiểm. Chắc đây là bản năng của người lính phòng cháy chữa cháy rồi. Hễ đến nơi công cộng, việc đầu tiên là tìm lối thoát hiểm và chỗ đặt trang thiết bị cứu hỏa. “Gì?” Cận Thời Xuyên quay đầu lại nhìn theo tay Từ Lai chỉ, lập tức mỉm cười, gật đầu “Anh đi mua vé.” Từ Lai gật đầu, chỉ góc bên kia “Vậy em đi mua đồ ăn.” “Đợi lát nữa cùng đi luôn.” Cận Thời Xuyên kéo tay Từ Lai đi xếp hàng mua vé. Từ Lai cúi đầu nhìn tay mình được tay người đàn ông nắm chặt, lén cười trong bụng rồi cựa tay, đổi thành mười ngón đan nhau. Cận Thời Xuyên nắm chặt bàn tay, cũng lặng lẽ nở nụ cười. Điều khiến Từ Lai không ngờ là sức nóng của bộ phim này, hầu như tất cả các ghế ngồi đều kín chỗ. Họ không mua vé trước trên mạng nên giờ chỉ có chọn vị trí ở bên rìa. Cận Thời Xuyên định chọn phòng VIP nhưng Từ Lai ngăn lại, bảo là xem ở chỗ có nhiều người thú vị hơn. Cận Thời Xuyên nghe Từ Lai, chọn một chỗ ở bên rìa rồi đi mua đồ uống và bỏng ngô. Có lẽ vì hôm nay hai người đi hẹn hò nên đã cố gắng ăn mặc đẹp lại thêm phong độ xuất chúng nên hai người không biết chứ, ngay từ khi họ xuất hiện ở cửa rạp chiếu phim liền đã thu hút ngay sự chú ý của người khác rồi. Lúc soát vé, Từ Lai để ý đến một cặp mẹ và con trai đứng trước họ. Cậu bé cứ chốc chốc lại ngoái đầu nhìn Từ Lai rồi quan sát Cận Thời Xuyên khá kỹ. Mẹ cậu bé phát hiện con mình đang nhìn gì đó liền nhìn theo. Thì ra là nhìn một cô gái xinh đẹp. Chị vội cười bảo “Ngại quá, thằng bé này thích con gái đẹp lắm.” “Thật đáng yêu ghê!” Từ Lai cúi đầu hỏi cậu bé, “Em bao nhiêu tuổi rồi?” “Bốn tuổi rưỡi ạ.” Cậu bé hếch mặt lên, ra vẻ mình rất người lớn với Từ Lai, còn cố tình nhìn Cận Thời Xuyên một cái rồi tiếp tục, “Chị à, xin đừng bảo một người đàn ông là đáng yêu.” Từ Lai phì cười, ngẩng lên nhìn Cận Thời Xuyên. Một tay anh cầm hộp bỏng, một tay cầm Coca, trông dẫu khá tức cười nhưng không hề ảnh hưởng đến phong độ của anh. Cô gật đầu với thằng bé “Phải, phải phải, không được bảo một người đàn ông đáng yêu.” Nói xong thì nhìn lên Cận Thời Xuyên, cười đầy ngụ ý với anh. Đây chỉ là chút chuyện nhỏ này xen vào giữa lúc soát vé. Soát vé xong, Cận Thời Xuyên cúi đầu thì thầm theo kiểu đe dọa bên tai Từ Lai “Cứ nói đáng yêu nữa đi, anh sẽ cho em biết anh không đáng yêu thế nào.” Từ Lai bị hơi thở và giọng nói đàn ông làm cho đỏ bừng hai má. May là trong đây ánh sáng tối, màu đỏ của cô cũng được giấu đi. Hai người tìm tới chỗ của mình ngồi xuống. Màn chiếu vẫn đang phát trailer. Chẳng mấy chốc, người đi xem đã ngồi kín khán phòng. Cậu bé vừa nãy và mẹ cu cậu cũng đi đến lối nhỏ bên rìa. Thằng bé nhận ra hai người họ trước tiên, nói một câu rất ra dáng “Ồ, sao khéo vậy?” Cận Thời Xuyên không tỏ vẻ gì, Từ Lai giật giật khóe môi, gật gật đầu “Đúng vậy, khéo thật đấy.” Mẹ cậu bé giờ mới nhận ra người con mình chào hỏi là cặp đôi đẹp ngời ngời hồi nãy, chị chào họ một tiếng khách sáo “Là hai người à, lại gặp nhau rồi.” Phim sắp bắt đầu, các đèn đều tối đi. Cậu bé và mẹ ngồi xuống cạnh chỗ của Từ Lai. Phim bắt đầu chiếu. Bộ phim này quả thực rất hay. Nó được kể qua cái nhìn của nữ chính là một bác sĩ không biên giới, nam chính là một cao thủ đánh đấm rất giỏi. Trên chiến trường ở miền nam Xu-đăng, họ cùng trải qua bạo loạn, chiến tranh, bệnh dịch, bị lính đánh thuê truy sát, dùng nghệ thuật quay phim đặc biệt để tái hiện lại sự nguy nan trong quá trình bác sĩ không biên giới cứu chữa các bệnh nhân, tranh chấp với tử thần, đồng thời với đó là nỗi tự trách, tức giận khi không thể cứu được họ. Giữa phim có sự xuất hiện của đội lực lượng gìn giữ hòa bình, một người lính trong số họ trở thành bạn bè với nam nữ chính nhưng cuối cùng lại hy sinh. Xem đến đây, Từ Lai liếc nhìn sang phía Cận Thời Xuyên. Cô chủ động đưa tay nắm tay anh. Đôi mắt người đàn ông chuyển sang nhìn thẳng vào mắt cô, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đùi anh rồi anh lại quay đi, tiếp tục xem phim. Từ Lai nhìn sang cậu bé ngồi kế bên. Cậu nhóc ngay từ đầu đã không hề nghịch ngợm, ngồi xem rất chăm chú. Điều khiến cô bất ngờ là, cô thấy khuôn mặt hai mẹ con được ánh sáng hắt từ màn chiếu tới, khuôn mặt người mẹ đẫm nước mắt. Chú thích *MSF là tên viết tắt của tổ chức bác sĩ không biên giới, tiếng Pháp là Médecins sans frontières, là một tổ chức phi chính phủ quốc tế do một số bác sĩ người Pháp thành lập vào năm 1971 với mục đích nhân đạo. Tổ chức này đưa ra những cứu trợ y tế trong các trường hợp khẩn cấp như thiên tai, dịch bệnh, nạn đói hay chiến tranh… Bác sĩ không biên giới còn có những hoạt động dài hạn như cứu trợ sau các thiên tai, trong các cuộc xung đột kéo dài hay giúp đỡ những người lưu vong. MSF đã được trao giải Nobel Hòa bình vào năm 1999. Nguồn Wikipedia. Bản đồ các quốc gia có MSF đang thực hiện sứ mạng năm 2015
thời gian như hẹn