Diệu Thủ Huyền Y Chương 87 : Các ngươi đi chuyến tiếp theo ah! Người đăng: masaki1991 . Chương trước Chương tiếp . Tuỳ chỉnh. đây chính là xuất phát từ nội tâm, giống như quan viên không biết Vương Đình lai lịch , nhưng đã đến nhất định được cấp bậc , Bí thư Diệu Thủ Đan Tâm - Vân Khởi Nam Sơn. Niên thượng, sinh tử, ôn nhuận tinh anh thụ x táo bạo độc nhất tinh anh công, hiện đại, HE Tích phân: 148,750,624 Nguồn: Tấn Giang ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 105 tuổi + x lần chết lâm sàn ๖ۣۜNhử mồi Kéo dài thượng một Diệu Thủ Tâm Y Chương 4 : Ta làm giải phẫu. Người đăng: dzungit . Ngày đăng: 20:38 13-05-2019. Lâm Kiệt là phát ra từ nội tâm cảm kích! Trương Tiếu Tiếu là hai người hàng xóm láng giềng, năm nay hai mươi sáu tuổi, là một cái chân dáng dấp nhìn lần thứ hai người đẹp! Diệu thủ đan tâm - Vân khởi nam sơn Historical Fiction. Văn án: Kéo dài thượng nhất bộ sinh tử thế giới quan, như trước là chuyên trách cứu sống, kiêm chức nói thương yêu. Thiên tài thiếu niên Hà Vũ Bạch lập chí muốn giống phụ thân nhóm nhất dạng làm cứu sống thầy Tổng đề cử Diệu thủ đan tâm. 《 sản khoa bệnh viện 》 tục thiên, đời sau áo blouse trắng nhóm chuyện xưa. Kéo dài thượng một bộ sinh con thế giới quan, như cũ là chuyên trách cứu tử phù thương, kiêm chức yêu đương. Thiên tài thiếu niên Hà Vũ Bạch lập chí muốn Quyết tâm báo thù kẻ lang sói kia, Xuyến Xuyến quyết tâm bước chân lên con đường tu luyện, trở thành một tu sĩ mạnh mẽ nhất. Xuyến Xuyến trời sinh có linh căn với sức mạnh hơn hẳn người bình thường, một cô bé có vóc dáng nhỏ nhắn mà có thể tay không nhấc bổng Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Trực ca đêm đến 3h sáng, người bệnh ít đi rất nhiều. Lúc rảnh chờ kết quả kiểm tra, Hà Vũ Bạch pha cho mình cốc ngũ vị tán. Vừa uống được một nửa, đột nhiên bị tiếng cười phát ra trong phòng giải khát dọa hết 2 hộ sĩ đang tám chuyện, lúc này không biết nói cái gì, Hà Vũ Bạch quay đầu lại nhìn các cô cười đến ngửa tới ngửa lui. Các hộ sĩ thấy Hà Vũ Bạch nhìn về phía phòng giải khát, cười khoát khoát tay với cậu, nói tiếng “Xấu hổ quá, dọa cậu rồi hả bác sĩ Hà”.Hà Vũ Bạch cũng cười với các cô. Điều giải cảm xúc thích hợp vô cùng cần thiết, không khí cười đùa rất trợ giúp cho trạng thái làm xe cứu thương đưa tới một ông cụ suy hô hấp, Hà Vũ Bạch sau khi kiểm tra, nhất trí ý kiến với bác sĩ khám gấp — ra thông báo bệnh tình nguy kịch, để cho người nhà chuẩn bị hậu sự. Tiếng khóc phát ra trong sảnh khám gấp đối lập rõ ràng với tiếng cười phòng giải khát lúc nãy, Hà Vũ Bạch mở to mắt, nén nước mắt chuyển động trong hốc dù thường thấy sinh ly tử biệt, cũng không cách nào mỗi một lần đều có thể thản nhiên đối mặt với cái rưỡi, Lãnh Tấn mang theo khí lạnh toàn thân đi vào phòng làm việc, phát hiện Hà Vũ Bạch làm ổ trên sofa ôm đệm dựa đang ngủ say. Ánh nắng sớm xuyên qua kẽ hở cửa chớp loang lổ phủ tren áo trắng, ôm lấy thụy nhan hơi có vẻ mệt mỏi của bác sĩ trẻ Tấn nhẹ nhàng kéo ngăn kéo ra, đặt chìa khóa xe Lãnh Tấn cảm thấy ngoài ý muốn chính là, Hà Vũ Bạch có thể cắt chỉ giúp người bệnh. Lúc dẫn thực tập sinh kiểm tra phòng, hắn thấy Hà Vũ Bạch tỉ mỉ nghiêm túc nhổ đinh cho bệnh nhân suýt bị xương cá đâm chết.“Sao không ngủ thêm một lát?” Vừa lật xem ghi chép bệnh nhân, Lãnh Tấn vừa hỏi Hà Vũ dọn đinh khâu trong khay, Hà Vũ Bạch thẳng người, nhìn về phía sau hắn “Anh ở trên hành lang quát người, đánh thức tôi.”Thực tập sinh vừa mới bị quát đứng sau Lãnh Tấn ủy khuất rũ khóe Tấn quay đầu lại nhìn một cái, nói “Hồi tôi thực tập cũng không ít bị chủ nhiệm mắng, giờ không chịu tủi thân nhiều chút, sau này đảm bảo bị hiện thực dạy làm người.”“Trên thực tế, anh là người đầu tiên mắng tôi.” Hà Vũ Bạch thản nhiên nhìn hắn, “Tôi trước đây ở bệnh viện, đồng nghiệp phần lớn rất khách khí với tôi. Tôi biết bọn họ nghĩ thế nào, đều biết tôi ở không lâu.”Lãnh Tấn bình luận “Làm một ngày cũng là làm, tiến trình bệnh tình thay đổi trong nháy mắt, chỉ cần nhận bệnh nhân thì phải chịu trách nhiệm.”“Thời gian tôi ở Đại Chính đã coi như phá kỷ lục, trước đây lần nghỉ việc nhanh nhất, từ lúc vào đến khi ra ngoài, 6 tiếng.” Ngữ khí Hà Vũ Bạch hơi có vẻ bất đắc tới hồi đó Hà Vũ Bạch nhận chức bất mãn 4 tiếng đồng hồ mình đã muốn đuổi người ra, Lãnh Tấn hơi thấy lúng túng. Để che giấu phần lúng túng này, hắn xoay mặt lườm mấy thực tập sinh nơm nớp lo sợ chờ vấn đề ở đằng sau —“Triệu chứng lâm sàng của rò thực quản có những gì?”Các thực tập sinh nháo nhào quăng ánh mắt cầu cứu về phía Hà Vũ Bạch. Hà Vũ Bạch chớp chớp mắt, bày ra vẻ mặt không liên quan đến mình, bê khay lên không nói một lời rời khỏi phòng thực tập sinh là mục giải trí sáng sớm của chủ nhiệm Lãnh, cậu không tiện đánh mất hứng của người trưa đến nhà ăn ăn cơm, Diêu Tân Vũ thấy Hà Vũ Bạch giơ đũa, nhìn chằm chằm điện thoại còn cười ngu đầy mặt. Đi vòng qua sau lưng Hà Vũ Bạch đứng lại, Diêu Tân Vũ khẽ cong người, nín thở chốc lát đột nhiên hỏi “Cười ngu gì vậy?”Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói dọa Hà Vũ Bạch suýt nữa đánh rơi điện thoại vào cơm. Cậu nhanh chóng úp điện thoại xuống, quay đầu nhìn chằm chằm Diêu Tân Tân Vũ duỗi cánh tay đặt khay xuống đối diện Hà Vũ Bạch, kéo ghế ra ngồi xuống, chọc đũa về phía điện thoại cậu giơ cằm “Yêu đương rồi à, bác sĩ Hà?”Hà Vũ Bạch lắc lắc đầu “Nói chuyện với bạn.”Âu Dương Diễn Vũ đi Indonesia công tác với cha, đang gặp phải động đất sóng thần, cha bảo y áp tải xe đến khu thảm họa đưa vật liệu. Trên đường xe lún trong vũng bùn y ra tay đẩy giúp, kết quả bị bánh xe không di chuyển bắn bùn đầy người, vừa gửi cho Hà Vũ Bạch một tấm ảnh mình như tượng mặt tinh xảo đẹp đẽ như vậy, lại bỗng quấn thành tượng binh lại Âu Dương Diễn Vũ một câu “Tự cậu chú ý an toàn”, Hà Vũ Bạch thu lại điện thoại, cúi đầu ăn cơm đầy miệng, Diêu Tân Vũ nuốt canh xuống sau đó nói “Bác sĩ Hà, có người thích hợp giới thiệu cho cậu, ế bền vững 32 năm, là chưa gặp được người thích hợp.”“Tôi không tin.” Hà Vũ Bạch cười cười, “Anh xem ra không hề giống người độc thân.”Diêu Tân Vũ vội vàng lắc đũa “Nè, cậu nhầm rồi, tôi chuyên tình lắm đấy, chưa từng tùy tiện tung hoa đào.”“Tôi nghe anh suốt ngày gọi các hộ sĩ là chị’, nhưng các cô ấy phần lớn nhỏ hơn anh.”“Đây gọi là sách lược.” Diêu Tân Vũ đắc ý cười, “Tôi suốt ngày đâu có nhiều thời gian nhìn chăm chăm 6 cái giường như vậy, miệng ngọt, có biến nhỏ các y tá xử lý giúp tôi.”“Vậy tôi phải học anh.” Hà Vũ Bạch nói, lựa ra nguyên liệu trong thức thế cậu dùng đũa không quá chính xác, trở tay còn va chạm, có một hạt hoa tiêu gắp mãi cũng không lên. Diêu Tân Vũ nhìn, duỗi đũa gắp ra giúp cậu. Hành động này trong mắt mọi người xung quanh, lộ vẻ có chút thân mật.Đứa nào re-up là chóĐến chiều liền có tin đồn truyền ra, nói bác sĩ Diêu và bác sĩ Hà khu 1 hồi trưa ở nhà ăn, gắp thức ăn cho nhau. Truyền đến trong tai Lãnh Tấn, hắn nghe khó giải thích được có chút khó chịu. Đến lúc vào phòng giải phẫu, hắn lại thấy Diêu Tân Vũ đang trêu chọc hộ sĩ phòng giải phẫu, bèn sau khi phẫu thuật xong gọi người vào phòng làm việc dạy dỗ.“Biết tại sao cậu độc thân nhiều năm như vậy không?” Hắn hỏi Diêu Tân Tân Vũ ngồi trên sofa nghịch mô hình đầu lâu, nghe thấy chủ nhiệm lên tiếng, trợn mắt nói “Bởi vì em quá đẹp trai, người khác sợ không với cao được.”“Nghiêm túc chút được không!?” Lãnh Tấn quơ một chồng bệnh án đã đóng gáy đập vào trên người Diêu Tân Vũ, “Yêu đương thái độ phải đoan chính, cậu cái tên ăn trong bát nhìn trong nồi, ai có thể một lòng với cậu?”Diêu Tân Vũ ôm bệnh án hít khí “Chủ nhiệm, anh có phải hiểu lầm gì rồi không, em vẫn luôn một lòng với anh đó.”Mắt Lãnh Tấn híp lại, làm bộ xắn tay áo muốn đánh hắn.“Đừng đừng đừng, giỡn đấy.” Diêu Tân Vũ dịch dịch mông về phía sau, “Chủ nhiệm, sao anh đột nhiên quan tâm vấn đề cá nhân của em?”Lãnh Tấn chuyển ánh mắt đến trên màn hình máy tính, một bên xem phim X-quang nhìn như tùy ý nói “Tôi nghe nói, cậu gần đây rất thân với bác sĩ Hà.”“Trời đất chứng giám, em và bác sĩ Hà tuyệt đối là tình chiến hữu thuần khiết.” Diêu Tân Vũ giơ tay thề, “Em nói các anh gần đây đều sao thế, An Hưng nói em thích Từ Diễm, anh lại nói em có một chân với Hà Vũ Bạch?”Lãnh Tấn quét hắn một cái “Tôi mặc kệ cậu thích ai, tóm lại bệnh viện có quy định, yêu đương cùng khu bệnh, phải điều đi một người.”“Hả? Bệnh viện mình còn có quy định không nhân đạo như vậy?” Diêu Tân Vũ tỏ vẻ không cách nào hiểu.“Cả bệnh viện đều giống nhau, để tránh xuất hiện sự cố chữa bệnh bao che cho nhau.” Lãnh Tấn tắt phim X-quang, tìm quy tắc chế định của bộ phận viện, in nội dung liên quan, “Tự xem thật kỹ.”Đứng dậy cầm lấy giấy trên máy in qua, Diêu Tân Vũ nhanh chóng xem một lần, bĩu môi “Vậy nếu em thật sự yêu đương với Hà Vũ Bạch, chủ nhiệm, anh giữ cậu ấy hay giữ em?”Ánh mắt Lãnh Tấn hơi ngưng lại, lặng im một lát căng nét mặt lại.“Không làm việc hẳn hoi chỉ lo yêu đương, cút hết cho ông!”Hà Vũ Bạch nghe nói mình và Diêu Tân Vũ truyền “Scandal”, vội vàng tìm An Hưng giải Hưng vẻ mặt kinh ngạc, hỏi “Bác sĩ Hà, cậu giải thích với tôi cái này làm gì?”Mặc dù kinh nghiệm yêu của Hà Vũ Bạch gần như bằng không, nhưng cậu có thể nhìn ra, An Hưng có ý với Diêu Tân Vũ. Cậu cũng không ngu đến mức chọc rách lớp cửa sổ này của người ta, đành phải tìm cớ “Y tá trưởng An, tôi hi vọng anh có thể giải thích thay tôi lúc các hộ sĩ khác lan truyền bát quái...... Tôi và bác sĩ Diêu thật sự không có gì, chỉ là lúc ăn cơm trưa, anh ấy gắp hoa tiêu ra khỏi đĩa giúp tôi.”An Hưng cau mày, nói thầm đây không phải càng tô càng đen nét mặt An Hưng Hà Vũ Bạch nhìn ra đối phương hiểu lầm sâu hơn, gượng cười tiếp tục giải thích “Tôi...... dùng đũa không tốt lắm......”“Mấy người thông minh các cậu, có chút tì vết ngược lại khiến người ta thích.” An Hưng giơ tay lên, ra hiệu cậu không cần tiếp tục, “Tin đồn chỉ ở người thông minh, bát quái khẳng định không phải từ khu 1 truyền đi, ít nhất trong phạm vi quản lý của tôi, không ai dám nói liên thiên.”“Được, tôi biết rồi.” Hà Vũ Bạch chỉ là không muốn để An Hưng hiểu lầm, tránh cho đối phương trong lòng có khúc mắc, nhưng không nghĩ đến ngược lại chọc đúng lúng túng lẫn cậu nghĩ, phương diện đối nhân xử thế, mình vẫn chưa đủ thành xúc Hà Vũ Bạch không thể xuống thấp quá lâu, vừa về phòng làm việc đã bị Lãnh Tấn gọi đi nhận chẩn. Khu bệnh từ phòng khám nhận vào một bệnh nhân, khó thở, sốt cao không lui, ngoại trừ bạch cầu hơi thấp, các kiểm tra cơ bản khác không phát hiện dị bệnh thuật lại triệu chứng cổ họng đau, kiểm tra phần họng chỉ nhìn thấy hơi sưng đỏ. Nếu đường hô hấp bị nhiễm, đây cũng là triệu chứng rất bình thường. Hà Vũ Bạch và Lãnh Tấn cùng thảo luận một lúc lâu, cũng không tìm ra bệnh giống với triệu chứng người bệnh miêu tả. Nhưng chụp X-quang không thấy phổi và khí quản người bệnh có vấn đề, khó thở không cách nào giải 2 tiếng, tình hình người bệnh chuyển biến xấu, nhiệt độ cơ thể hiển thị hơn 40, hô hấp bị cản trở độ bão hòa oxy trong máu nhanh chóng giảm xuống, phải tiến hành cắm ống khí quản đảm bảo hô hấp thông suốt. Hành hạ đến 10h vẫn không có kết luận, Lãnh Tấn không dám đi, Hà Vũ Bạch cũng chủ động ở lại tăng phòng họp, tiếng lật giấy thỉnh thoảng truyền đến, hai người ngồi đối diện hai bên bàn hội nghị, trao đổi ghi chép chẩn bệnh của bệnh ghi chép, Lãnh Tấn ngẩng đầu trưng cầu ý kiến Hà Vũ Bạch “Viêm mạch?”Hà Vũ Bạch cau mày “Tôi lúc nãy cũng suy tính có thể là cái này, nhưng nước tiểu và Globulin miễn dịch đều chưa thấy khác thường, huyết áp vẫn thấp.”“Lúc đầu, dấu hiệu lâm sàng chưa chắc đã hiện rõ.” Lãnh Tấn nói xong cũng tự lắc đầu, “Nhưng viêm mạch sẽ không phát bệnh nhanh như vậy, người nhà nói hắn vẫn rất khỏe mạnh.”“Vẫn là suy xét nhiễm virus đi.” Bóp sống mũi, Hà Vũ Bạch mệt mỏi khép báo cáo trong tay, “Làm PCR.”Thức đêm 2 ngày ngủ không được 2 tiếng, buồn ngủ.“Vậy phải chờ đến ngày mai mới có kết quả, tôi xem tình hình người bệnh, không chống đỡ được bao lâu.” Lãnh Tấn gọi cậu, “Đi, đi ăn trước gì đó.”“Không thể gọi ngoài sao?” Có thời gian ra ngoài ăn cơm, Hà Vũ Bạch cảm thấy không bằng cuộn tròn trên sofa phòng làm việc chủ nheiẹm ngủ 20 bộ dạng chỉ cần nằm phẳng là có thể ngủ của cậu, Lãnh Tấn ném đồ trong tay lên bàn, đứng dậy hỏi “Muốn ăn gì? Tôi mang về cho cậu.”“Cháo trắng và — oáp —” Hà Vũ Bạch ngáp lớn một cái, “Trứng rán, rán một mặt, lòng đào.”Lãnh Tấn giơ tay lên đè phẳng nếp nhăn ấn đường — Quán ăn nhanh dưới tầng là Michelin à, lại còn rán một mặt. Edit + Beta Vịt Từ hồi học nhà trẻ Đổng Hợp Thắng chính là đứa trẻ có vấn ngày hai bận đánh bạn khóc, giáo viên ngày nào cũng tố cáo trong điện tiểu học càng có xu thế nghiêm trọng, đánh nhau từ trong trường đến ngoài trường, vừa lên lớp 3, đã bị đuổi hơn 10 lần, tiếng【thối 】【truyền 】 bộ tiểu học trong thành phố không trường nào dám nhận hắn, công lập tư nhân đều hắn Đổng Dục Thanh thấy vậy, không đi học, sau này không phải mù chữ à? Thế là đập con trai một trận, đánh mông thành 8 cánh hoa, làm Đổng Hợp Thắng đau đến mức cả tuần trời không cách nào ngồi ăn Dục Thanh đánh con như huấn luyện viên động vật, mà Lưu Gia Thắng già rồi cũng chỉ có thể ở bên cạnh dám khuyên, nếu không kể cả thở gấp cũng phải chửi cùng Dục Thanh chỉ trích ông chiều con, đồng chí lão Lưu nghĩ thầm em có thể không chiều sao? Đẻ ra như con mèo, nâng hai tay cũng đủ, thở lúc được lúc không, sống được cũng không dễ dàng! Trường không nhận, vậy thì dạy ở nhà Đổng Hợp Thắng nhớ ăn không nhớ đánh, nên gây chuyện vẫn đi gây chuyện, khiến gia sư tức giận bỏ đi, dạy thế nào cũng không đó Đổng Dục Thanh nghĩ cách, tìm cho Đổng Hợp Thắng mấy thầy dạy hắn luyện võ công — Con không phải thích đánh nhau sao? Đừng ra ngoài nạt nhỏ dọa yếu nữa, tỉ thí với các thầy có bản lĩnh thật sự nhỏ mười mấy tuổi hàng ngày bị đánh sưng mặt sưng mũi, nhưng cũng được tôi luyện tính nhau thì không còn nữa, chỉ là thành tích vẫn nát tuổi dậy thì bắt đầu phóng túng, phát tiết tinh lực vào "phương diện kia".Đổng Hợp Thắng nhớ sâu nhất chính là hôm sinh nhật 16 tuổi, hai cha con ngồi xổm trong sân biệt sự hút thuốc, cha hắn nhét cho hắn một hộp bao cao Gia Thắng dặn dò con trai "Chơi bời, được, đừng tạo ra mạng người." Vừa nhét hộp vào túi áo khoác, Đổng Hợp Thắng đã nghe thấy ba hắn la ở tầng hai "Lưu Gia Thắng! Tiên sư còn để em nhìn thấy anh dẫn con đi hút thuốc, em ném hai người các anh xuống biển!" Giọng la này, dọa hai cha con nuốt khói chưa thở ra vào trong dạ thấy hình thức ở chung của hai cha, Đổng Hợp Thắng luôn chùn bước với hôn dưng cưới sư tử Hà Đông về nhà suốt ngày la hét, không bằng tự do tự tại, muốn ngủ giường nào thì nằm giường là thấy bạn bè dần ổn định, thi thoảng hắn cũng cảm giác chút mất cũng không mất mát được bao lâu, chỉ cần một ánh mắt của hắn, luôn không thiếu bạn gần đây hắn phát hiện, cảm giác mất mát ngày càng nghiêm trọng. Dù người dưới thân kêu dâm đãng thế nào, luôn có cảm giác trống rỗng không nói lên lời quẩn quanh trong lòng hắn, hơn nữa có cảm giác càng ngày càng không thể tận cuộc, sống 26 năm, Đổng Hợp Thắng lần đầu tiên nếm trải cái gì gọi là mùi vị bị đâm phóng lại 1 tuần, không, ba ngày — Tiếp viên mặt đất phục vụ hắn trong phòng vệ sinh sân bay thì cũng thôi — Hắn dù gì cũng là Đổng đại thiếu kim thương không gục trên mặt trận mây giờ ở đêm tân hôn của bạn thân, bị một tên đàn ông con lai chưa gặp mặt được 24 tiếng chơi mông, còn bị cưỡng đối với cuộc tình một đêm này, nếu tính theo thang điểm 100, hắn có thể cho 20 điểm nhiều thêm kia, Đổng Hợp Thắng tính toán không tốt — Học tiểu học đã không đủ điểm — Cứ cộng thêm cho Andy tượng đầu tiên của bất cứ ai với Andy, đều là người cực kì rắn dưới vẻ ngoài cường tráng kia là một trái tim dịu khi Andy xong chuyện câu đầu tiên là hỏi Đổng Hợp Thắng có khát không, sau khi nhận được ánh mắt "Ông đây hét không ra tiếng nữa rồi", uống ngụm nước đút vào trong miệng Đổng Hợp Hợp Thắng làm top nhiều năm như vậy, chưa từng hỏi câu này sau khi làm thường toàn là mấy câu kiểu "Hôm nay em sướng lắm nhỉ" để thỏa mãn lòng hư vinh của mình, còn tự cho rằng đây coi như là dịu dàng quan tâm đến cảm thụ của người khác.— Tiên sư đáng đời không cưới vợ, đổi lại là minh cũng đíu cưới thằng ngu như ngây ra trên chiếc đệm mềm mại không muốn bò dậy, Đổng Hợp Thắng vừa hưởng thụ Andy xoa bóp vừa thầm kiểm điểm bản tay Andy rất mạnh, Đổng Hợp Thắng chỉ từng thấy trước đó tay không nhấc cây cọ bị bây giờ đôi bàn tay kia ấn bên hông hắn lực vừa đủ, thoải mái đến mức Đổng Hợp Thắng muốn rên hừ thân đều thả lỏng, đầu Đổng Hợp Thắng chìm đi, ngủ khi rời khỏi đảo, Andy hỏi Đổng Hợp Thắng xin số điện thoại và địa chỉ bưu điện, hi vọng có thể giữ liên lạc với Hợp Thắng nói bừa cho đối nhất, tình một đêm thôi mà, cách nửa vòng trái đất, có gì mà phải liên lạc? Thứ hai, chuyện Đổng đại thiếu hắn bị đâm tuyệt đối không thể để ai biết, mất mặt lắm, giữ liên lạc hiển nhiên không phải sự lựa chọn tốt."Tôi đã giải ngũ, 3 năm." Andy tỏ nỗi lòng với hắn bằng tiếng Trung không mạch lạc, "Có thể, đến nhà anh." Đổng Hợp Thắng nổi da gà rơi xuống đất — Gì vậy trời? Mẹ sư còn muốn đến nhà tôi!? Nhưng người ta đã nói đến mức này rồi, Đổng Hợp Thắng cũng không tiện vặn lại đối phương, thế thì tỏ vẻ keo kiệt quá "Rảnh thì đến chơi, tôi đãi cậu." Andy gần như không nghe hiểu được mấy, nhưng vẫn nghiêm túc nhìn mặt hắn một lát, gật Hợp Thắng vỗ vai đối phương coi như tạm biệt, xoay người định đi thì đột nhiên bị Andy ôm chặt từ phía vào lỗ tai Đổng Hợp Thắng, Andy nói khẽ "Tôi với anh, nhất kiến chung tình." Mẹ tiên sư, ngoại quốc còn biết nói thành lồng ngực cường tráng kia dánh chặt lấy lưng, Đổng Hợp Thắng rơi da gà đầy mà "Tôi với anh", ông đây mới mẹ nó phản đối cậu nhất kiến chung tình đấy! "Anh ơi! Máy bay trực thăng sắp cất cánh rồi, anh —" Lưu Hợp Uy thò ra từ khúc rẽ, nói được một nửa, cảnh trước mắt khiến nó cứng miệng lại — Cái quái gì vậy? Anh nó vậy mà ôm ấp, thân mật với tên đàn ông vạm vỡ? Đổng Hợp Thắng vội đẩy cánh tay Andy ra, bỏ lại tiếng "Tạm biệt" đẩy em trai đi tới sân đậu máy bay trực lên máy bay trực thăng thắt đai an toàn, trong ánh mắt Lưu Hợp Uy nhìn về phía Đổng Hợp Thắng, lóe ra ánh sáng tìm ngủ cạnh phòng Đổng Hợp Thắng, nửa đêm nghe tiếng quỷ tiếng gió bão quá to, không nghe thấy là ai phát ra, không nghĩ tới là......!Nhìn chăm chú anh mình một lúc, Lưu Hợp Uy đánh giá "Anh à, khẩu vị anh nặng thật, em thấy đùi Andy còn thô hơn cả eo anh." "Biến!".Truyện SắcĐá em trai một phát, Đổng Hợp Thắng kéo tai nghe đeo lên, không phản ứng đến nó nữa."Ê! Đổng thiếu, mấy hôm rồi không gặp!" Quản lý hộp đêm nghe nói Đổng Hợp Thắng mang khách đến, đích thân đến tiếp là kim chủ nổi tiếng, đến là vào thuê phòng, gần như không quan tâm chi phí gì là Đổng thiếu chưa từng chọn trai gái trong quán, toàn tự dẫn người."Ừ, hơn 1 tháng rồi nhỉ." Đổng Hợp Thắng có chút ủ rũ, xua tay với quản lí, "Tất cả như cũ, mấy người này là bạn tôi, chào hỏi là được." Mấy hôm nay hắn cứ cảm thấy như ngủ không đủ, vừa đến 9h tối là mệt rã thường cuồng hoan cả đêm, ngủ mấy tiếng dậy vẫn có tinh thần, nhưng bây giờ hắn lại ước gì lập tức về nhà nằm ngửa là khách hôm nay rất quan trọng, ban ngày họp cả buổi, đến tối, hắn vẫn phải gắng gượng lên tinh thần dẫn người ra ngoài tìm phòng bao ngồi xuống, chưa đầy một lát, rượu đã bưng Hợp Thắng để phục vụ mở chai Chivas 25 ra, rót đều, nâng chén chúc mừng hợp tác vui Hợp Thắng ngửa mặt uống rượu, kết quả phát hiện rượu vẫn mùi bình thường nhưng đổi vị, đắng không thể rượu vào khăn, Đổng Hợp Thắng quát người mở rượu "Gọi quản lí các người đến đây! Dám cầm rượu giả lừa ông!" Phục vụ vội vàng chạy ra khách bên cạnh nhìn nhau, cũng đều thử rượu của mình — Không sao mà! Quản lý vào phòng, thử rượu, cười làm lành nói "Đổng thiếu, tôi uống......!Thật sự không sao cả, không thì, cậu thử lại xem?" "Mẹ tiên sư ít nói nhảm với ông!" Đổng Hợp Thắng vỗ lên bàn, "Ông đây từ bé đã uống thứ này như nước! Thật giả không uống ra được? Ông có đổi không!?" "Đổi, đổi." Quản lý vội vàng nháy mắt với phục lâu lắm, mở chai rượu Hợp Thắng quơ lấy chén uống một hớp — Vẫn đắng — Quay mặt nhổ vào thùng rác, sau đó túm lấy cổ áo quản lý kéo tới trước mặt "Đùa tôi à? Hả? Rượu chỗ các ông mẹ nó là giả hết!" "Hả? Thật sự......!không phải......!không phải giả đâu!" Quản lý cũng không biết làm quán bán rượu giả, nếu không sao kiếm tiền? Nhưng chắc chắn sẽ không bán cho người như Đổng Hợp Thắng, cho hắn mấy lá gan cũng không khách khứa thấy Đổng Hợp Thắng ra tay, vội tiến lên họ đều đã thử, thật sự không phải rượu giả, không biết hôm nay vị giác của Đổng thiếu gia có phải có vấn đề hay không, sao mở chai nào cũng kêu đắng thế? Đổng Hợp Thắng vốn thiếu ngủ đến bực bội, không biết phát tiết tức giận vào đâu, lúc này có người đụng phải họng súng, bùng nổ cỗ tà hỏa ra "Ít giả bộ với ông! Hồi nhà ông đây mở hộp đêm, ông chủ các người mẹ nó vẫn mặc tã đấy! Gọi cháu trai kia tới đây! Nếu không hôm nay tôi phá nát quán các người!" Giọng hắn cất cao, hơi thở dồn la hét bỗng dưng sắc mặt trắng bệch, giọt mồ hôi như hạt đậu lăn từ trên trán đèn mờ ảo bỗng không còn màu sắc, trước mắt Đổng Hợp Thắng đầu sao, lòng bàn chân hư không, ngã ngửa vào sofa."Đổng thiếu!? Đổng thiếu!? Mau! Gọi xe cứu thương!" Trong phòng bỗng loạn lên."Đường máu tụt huyết áp dẫn đến ngất xỉu." Đúng hôm Hà Vũ Bạch trực đêm, đón xe cứu thương ở điều trị khẩn thấy bên trên đẩy xuống là Đổng Hợp Thắng, sợ hết nhìn dáng vẻ hắn vừa nhìn chính là tụt huyết áp dẫn đến ngất, truyền nước không đến mấy phút là trên giường bệnh phòng quan sát khẩn cấp, Đổng Hợp Thắng phiền muộn vỗ trán "Trước đây tớ không mắc bệnh này......!Sao lại như vậy?" Hà Vũ Bạch mím môi, hạ giọng hỏi "Cậu không......!ăn linh tinh chứ?" "Tiểu Bạch, cậu còn không hiểu tớ à? Ông hoàng ** dạo, không một ai dính." Đổng Hợp Thắng làm bộ muốn rút kim truyền, lại bị Hà Vũ Bạch vội ngăn lại "Truyền thêm lúc nữa, cậu đừng tưởng tụt huyết áp là bệnh vặt." "Còn có thể là bệnh gì nặng?" Đổng Hợp Thắng cau Vũ Bạch đáp lại "Nhiều lắm, như là suy gan thận tim, bệnh thân thể tự miễn dịch, u ngoài tuyến tụy —" "Ok ok ok, dừng lại là gần đây tớ cứ luôn mệt mỏi, ngủ không đủ, có liên quan với chuyện này không?" Hà Vũ Bạch suy nghĩ một chút, gật đầu "Cũng có thể là mệt mỏi quá độ dẫn đến, tối nay cậu ngủ ở đây đi, tan làm tớ tới gọi cậu." Đổng Hợp Thắng ghét bỏ bĩu môi "Ngủ đây không ngon, động tí là chết người, tớ về nhà ngủ đây." "Cũng được, nửa tiếng nữa tớ qua gọi cậu, cậu nhắm mắt nghỉ một lát." Hà Vũ Bạch nói, kéo chăn đơn đắp lên cho hắn. "Này, Tiểu Bạch, miệng tớ đắng lắm, có quýt táo không, cho miếng." "Lát tớ lấy cho cậu." Hà Vũ Bạch suy nghĩ một chút, lại nói "Hay là lấy máu làm kiểm tra đi, miệng đắng có thể là gan có vấn đề." "Haiz, hút thuốc thôi." "Hút ít đi, không phải thứ tốt." "Gần đây tớ cũng không hút, hút cái là buồn nôn." "Lúc nên cai rồi." Một lúc sau cầm báo cáo kiểm tra máu của Đổng Hợp Thắng, Hà Vũ Bạch phát hiện đối phương ngoài tụt huyết áp, còn hơi thiếu không yên lòng để Đổng Hợp Thắng đi như vậy, bèn quay lại phòng Hợp Thắng vừa tự rút kim tiêm định chuồn đi, kết quả bị chặn lại."Nửa tiếng rồi, tớ đi đây." Đổng Hợp Thắng cũng ngoan Vũ Bạch ra hiệu hắn đừng vội đi "Nằm xuống, tớ siêu âm cho cậu." "Hả? Sao thế?" Đổng Hợp Thắng bao nhiêu năm chưa từng đến bệnh viện, không khỏi cảm thấy Hà Vũ Bạch chuyện bé xé ra ra hắn không biết siêu âm là cái gì, vừa nghe thấy phải kiểm tra, theo bản năng sinh ra mâu thuẫn tâm Vũ Bạch nửa nghiêm túc nửa dọa hắn "Cậu thiếu máu, tụt huyết áp, tớ phải xem có mọc thứ gì trong nội tạng không." "......" Đổng Hợp Thắng nhăn mặt, "Tớ trẻ tuổi như vậy, không thể nào......" "Hôm qua tớ mới nhận một người 20 tuổi mắc ung thư gan vào khu bệnh." Hà Vũ Bạch kêu y tá đẩy máy tới, cầm găng tay đeo lên, "Nằm xuống, vén áo lên, cởi dây lưng." Vừa nói, cậu còn cố ý kéo "bạch" cái bao tay trước mặt Đổng Hợp Thắng, bày tư thế, ý tứ rất rõ ràng — Trong phòng này, cậu phải nghe lời Hợp Thắng xoa mặt, đành phải nằm lại giường thực hiện yêu cầu của Hà Vũ chất tiếp âm lạnh như băng lên cơ bụng đường cong rõ ràng, Hà Vũ Bạch kéo máy qua tiến hành kiểm một lúc, nửa trên quả thực không sao, bèn thăm dò xuống, định xem thận và bộ phận nam Đây là — Hình ảnh xuất hiện trên màn hình khiến vẻ mặt biểu tình bỗng cứng Hợp Thắng vốn gối cánh tay thoải mái chờ cậu làm xong, kết quả nhìn sắc mặt cậu biến dạng, trái tim bỗng vọt lên cổ họng."Có vấn đề gì à?" Đổng Hợp Thắng chột dạ nói không sợ là bốc phét, dù sao vẫn chưa đến 30, lại nói còn trẻ thế đã mắc bệnh nan y, thật có lỗi với công ơn nuôi dưỡng của hai cha! Hà Vũ Bạch nhìn màn hình không chớp mắt, đồng thời máy móc trong tay tiến hành thao tác, bỏ qua vấn đề của Đổng Hợp Hợp Thắng sắp sợ toát mồ hôi "Tiểu Bạch! Cậu nói gì đi! Bệnh gì vậy!?" Hà Vũ Bạch hoàn hồn, dùng ánh mắt đầy đồng tình nhìn về phía Đổng Hợp Thắng "Ờm......!Hợp Thắng, tớ soi tử cung......" Không đợi Đổng Hợp Thắng thốt ra "Hả?" Hà Vũ Bạch lại thêm một câu "Còn soi cả túi thai, khoảng 8 tuần." Thấy Đổng Hợp Thắng há to miệng vẻ mặt không chịu đối mặt với thực tế, Hà Vũ Bạch mở máy biến điện năng thành âm thanh, mở tiếng tim thai đập đều "thình thịch" như vó ngựa trên sân cỏ."Nghe này, đây là nhịp tim của cục cưng." Cậu chớp mắt giải tĩnh này khiến Đổng Hợp Thắng nghe như tiếng sấm, sống chuẩn men hơn 20 năm trong nháy mắt cảm giác trong cổ họng có thể ói ra máu.. Reads 6,060Votes 71Parts 4Complete, First published Mar 29, 2019Niên thượng, sinh tử, ôn nhuận tinh anh thụ x táo bạo độc nhất tinh anh công, hiện đại, HE Tích phân 148,750,624 Nguồn Tấn Giang ๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần Hoàn 105 tuổi + x lần chết lâm sàn ๖ۣۜNhử mồi Kéo dài thượng một bộ sinh tử thế giới quan, vẫn là chuyên trách cứu sống, kiêm chức nói chuyện yêu đương. Thiếu niên thiên tài Hà Vũ Bạch lập chí phải giống như phụ thân nhóm giống nhau làm cứu sống bác sĩ, không biết làm sao bởi vì vựng huyết, chỉ có thể ở bị vô số bệnh viện từ chối sau trở lại phụ thân làm chủ tịch bệnh viện nhậm chức chẩn đoán chuyên gia. Có thể đối mặt mỗi ngày cần thiết dựa vào mắng người tuyền huyết áp, chỉ nhận thức kỹ thuật không tiếp thu người người lãnh đạo trực tiếp Lãnh Tấn, hắn cẩn thận làm nghề y đồng thời hoàn phải cẩn thận mà che giấu chính mình "Toàn bộ bệnh viện cửa ải lớn nhất hệ hộ" thân phận. Tại lần lượt dắt tay cứu vớt sinh mệnh trong quá trình, hai người từ như nước với lửa đến hiểu nhau kính tặng, cuối cùng Hà Vũ Bạch luân hãm vào Lãnh Tấn này đó "Ta tối hiểu ngươi" thế tiến công dưới... Lãnh Tấn Thần chi tay phải cái cổ trở xuống giải phẫu toàn bộ hội làm chính là tính khí không quá hảo ngoại khoa chủ nhiệm Hà Vũ Bạch Chẩn đoán bệnh lý thuốc học mọi thứ tinh thông mà vựng huyết không vào tay thuật đài bác sĩ thiên tài Đại thúc công, tuổi tác kém mười lăm tuổi. Bản văn liền tên ta đại thúc công đắc tội tất cả mọi người 【 hoa rơi 】 Tìm tòi chữ mấu chốt Vai chính Hà Vũ Bạch, Lãnh Tấn ┃ vai phụ Nhiều lắm lười755đm Biết Âu Dương Diễn Vũ bị thương, Trình Nghị cách một lát sẽ đến xem y còn tỉnh không, sau đó dứt khoát dịch ghế tới bên giường ngồi trông vừa mới kết, sao hôm nay gặp lại đã gặp phải tai họa bất ngờ rồi?Trịnh Vũ Hoàng rất khó chịu với nhóc thối xuất hiện ở phòng bệnh, đến lúc Diễn Vũ tỉnh dậy nhìn thấy đầu tiên nên là cậu mới đúng! Nhưng cậu lại không tiện gây khó dễ với một đứa trẻ 14 tuổi, có thể làm duy nhất chính là theo Âu Dương Diễn Vũ đổi hướng ngủ dịch ghế tới lui, đảm bảo đối phương bất cứ lúc nào mở mắt cũng có thể nhìn thấy thối này còn là cục cưng lắm vấn đề, ngồi đó cằn nhằn hỏi không ngừng.“Trịnh Vũ Hoàng, anh thích ngôi sao NBA nào nhất?”“Trịnh Vũ Hoàng, lúc anh slam dunk ngầu lắm luôn, dạy em được không?”“Trịnh Vũ Hoàng, khối bọn em có một cô gái Hàn Quốc siêu thích anh, anh có thể để em chụp tấm hình không?”“Trịnh Vũ Hoàng, em —”Trịnh Vũ Hoàng ầm ầm đứng dậy, trên cao nhìn xuống Trình Nghị. Cảm giác áp bách chiều cao mang đến khiến Trình Nghị nuốt khan nước miếng, vẻ mặt căng thẳng nhìn cậu.“Diễn Vũ cần nghỉ ngơi, xin em hãy yên tĩnh.”Chênh lệch với chiều cao 1m93 hoàn toàn khác biệt, giọng Trịnh Vũ Hoàng hết sức trầm thấp, khiến Trình Nghị có loại cảm giác sàn nhà dưới chân bị đối phương cộng chớp chớp mắt, giơ tay làm động tác kéo khóa Trình Nghị bị Hà Vũ Bạch gọi đi ăn cơm, Âu Dương Diễn Vũ rốt cục động mĩ mắt, mở mắt ra. Thuốc mê của y vẫn chưa hết, tầm mắt sau khi mơ hồ điều chỉnh tiêu điểm trên mặt Trịnh Vũ Hoàng, hữu khí vô lực hỏi “Em...... thi đấu mấy giờ?”“8h, vẫn có thể ở bên anh một lát.”Trịnh Vũ Hoàng được Hà Vũ Bạch nhắc nhở, Âu Dương Diễn Vũ trong lúc phẫu thuật tê liệt toàn bộ, cho dù tỉnh dậy, đại khái còn phải 2-3 ngày vây trong trạng thái hỗn loạn, hơn nữa rất không nói đạo lý. Y nói gì cứ kệ y nói, nếu không kích động lên sợ y xé rách vết Dương Diễn Vũ cau mày, oán trách chân ứng thần kinh, Hà Vũ Bạch cũng có nhắc tới. Tổn thương đến thần kinh cột sống, chân đau cũng bình thường, cũng là hiện tượng tốt, điều này nói rõ giải phẫu thành công. Nhưng đối với bác sĩ mà nói là hiện tượng tốt, đối với Trịnh Vũ Hoàng mà nói, thì là đau lòng vô cùng.“Đau chỗ nào, em xoa giúp anh.” Cậu cách chăn đơn nhẹ nhàng xoa bắp chân giúp Âu Dương Diễn Vũ.“Không phải chỗ đó......” Âu Dương Diễn Vũ lộ vẻ có chút khó chịu, “Là bên trên! Bên trên!”Bàn tay to có thể cầm bóng rổ di chuyển lên trên, tiếp tục bóp đùi giúp y.“Không đúng không đúng!”Trên thực tế Âu Dương Diễn Vũ cũng không rõ mình rốt cuộc đau chỗ nào — Thân thể y đang đối kháng với thuốc tê liệt đại não. Trịnh Vũ Hoàng hỗn loạn, một lúc bóp bên trên một lát xoa phía dưới, nhưng chỗ nào cũng không đúng, đành phải thò ngón tay đè lại bả vai xoay lung tung của đối phương.“Nhịn chút đi, Diễn Vũ, chờ Tiểu Bạch đến khám cho anh.”“Em sao không nhịn! Em biết anh đau nhiều thế nào không!?”“Em không biết! Nhưng nếu có thể chịu tội thay anh em đã thay anh rồi!” Cảm nhận được tủi thân ngang ngược của đối phương, Trịnh Vũ Hoàng thật sự hận không thể nhào y vào trong thân thể bảo vệ mới được, “Diễn Vũ, Diễn Vũ, không làm ồn nữa, nghe lời, em gọi điện thoại cho Tiểu Bạch ngay đây.”“Ưm...... lạnh...... lạnh......”Âu Dương Diễn Vũ đột nhiên khớp hàm run lên, thân thể theo đó cũng bắt đầu run rẩy, tiếp đó giường cũng rung theo. Sau khi phẫu thuật đột phát rùng mình, đa số là bởi vì thuốc mê ảnh hưởng đến khống chế của trung khu thần kinh đối với nhiệt độ cơ thể. Nhưng Trịnh Vũ Hoàng không hiểu cái này, đòi mạng chính là Hà Vũ Bạch cũng không nói với cậu sẽ xuất hiện tình huống thế này, bỗng hơi hoảng.“Diễn Vũ?” Trịnh Vũ Hoàng nhanh chóng ânh chuông gọi, sau đó lớn tiếng gọi y, “Diễn Vũ anh nói chuyện!”“Vũ...... Hoàng...... Vũ...... Hoàng” Răng không ngừng va vào nhau khiến Âu Dương Diễn Vũ không cách nào biểu đạt đầy đủ ý của mình, “Anh...... chờ...... thành...... người......”“Anh chờ cái gì?!” Vành mắt Trịnh Vũ Hoàng cũng gấp đỏ Âu Dương Diễn Vũ run đến một chữ cũng không nói ra này hộ sĩ trực ban đi vào nhìn thấy, vội vàng gọi điện thoại cho Lãnh Tấn. Lãnh Tấn đã gặp nhiều, không coi là chuyện gì, trực tiếp dặn dò hộ sĩ trong điện thoại. Hắn cũng không nhắc với Hà Vũ Bạch, mà chờ đối phương chậm chạp ăn cơm xong về khu vào cửa khu bệnh, Lãnh Tấn chợt thấy trước mắt nhiều thêm một bóng đen cao lớn, tiếp đó liền bị một cỗ lực mạnh đẩy lên tường. Hắn vừa định nổi cáu, nhưng thấy rõ người đẩy mình là Trịnh Vũ Hoàng, lập tức nuốt lời trở lại trong sư tính chó gì vậy? Hắn chửi thầm, nếu không phải nhìn vào phần cậu là bạn của Hà Vũ Bạch, ông đây hôm nay đã để cậu nằm trong khu bệnh!“Vũ Hoàng!”Hà Vũ Bạch mắt thấy em trai vung nắm đấm muốn đánh Lãnh Tấn, vội vàng nhào tới ôm chặt lấy cánh tay đối phương. Trịnh Vũ Hoàng không rút tay, ngược lại nổi giận mắng Lãnh Tấn “Con mẹ nó anh có phải bác sĩ không! Diễn Vũ sắp chết anh còn ở đó lề mề cái rắm!”Không đợi Lãnh Tấn nói chuyện, Hà Vũ Bạch gấp trước “Diễn Vũ sao thế!?”“Anh ấy cứ kêu lạnh mãi! Run rẩy! Không có nói chuyện được!”“Lạnh rùng mình sau khi phẫu thuật, không có gì đáng kinh ngạc. Tôi vừa mới viết lời dặn, dùng thuốc là không run nữa.” Lãnh Tấn vừa nói vừa cau mày xoa gáy — Mẹ sư, lần này đập đầu cứng vãi.“Anh khám rồi liền nói không sao!” Trịnh Vũ Hoàng mới mặc kệ mấy thứ đó, cậu vừa rồi suýt nữa cho rằng Âu Dương Diễn Vũ sẽ ngừng thở trước mặt mình, tất cả tức giận đều vung lên người Lãnh Tấn —“Con mẹ nó anh chính là lang băm!”“Trịnh Vũ Hoàng em ngậm miệng cho anh!”Hà Vũ Bạch hét lớn một tiếng, xung quanh lập tức im lặng đến một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy. Trừ Trịnh Vũ Hoàng, ở đây đều chưa từng thấy cậu cáu giận, đại cô nương lên kiệu một nói, giọng này thật sự rất dọa người.“Xin lỗi chủ nhiệm Lãnh.” Hà Vũ Bạch ra lệnh, “Anh ấy từng cứu vô số người, em không có lý do mắng anh ấy lang băm.”Trịnh Vũ Hoàng quay đầu đi, không cam lòng nhìn chằm chằm bức tranh tuyên truyền trên tường. Hà Vũ Bạch duỗi tay vặn mặt cậu qua, lại giơ ngón tay khác chỉ về phía Lãnh Tấn, vẻ mặt kiên định lặp lại mệnh lệnh “Trịnh Vũ Hoàng! Anh bảo em nói xin lỗi!”Lãnh Tấn vừa định khoát tay nói “Thôi” — Đều là người trưởng thành, cần mặt mũi, cần gì — chợt nghe Trịnh Vũ Hoàng lẩm bẩm một tiếng “Xin lỗi”.Vẻ mặt nghiêm nghị của Hà Vũ Bạch lập tức mềm xuống, dùng tay đặt trên ngực Trịnh Vũ Hoàng an ủi cảm xúc đối phương, lại khôi phục thành dáng vẻ ôn nhu như nước bình lời vậy? Chờ chút, Lãnh Tấn đè lấy cái gáy đau đớn nhíu mày, đây không phải phương thức giáo dục cho một cái tát rồi đút táo ngọt sao?Xác nhận các chỉ tiêu của Âu Dương Diễn Vũ ổn định không khác thường, Lãnh Tấn về phòng làm việc thu dọn đồ đạc tan làm. May mà con trai ở quán ăn nhanh chơi với con Thìa, không nhìn thấy cảnh cha lúc nãy chịu Vũ Bạch gõ cửa kính mờ đi vào, mím môi nói “Chủ nhiệm Lãnh, tôi lại xin lỗi anh thay Vũ Hoàng, tính của nó, anh đừng trách nó.”“Thôi, bạn của cậu, tôi sẽ không tính toán.” Lãnh Tấn giương mắt nhìn cậu, đột nhiên nở nụ cười, “Bác sĩ Hà, cậu lúc nãy cừ thật, sàn nhà cũng sắp bị cậu rống thủng.”Hà Vũ Bạch ngượng ngùng nói “Tôi cảm thấy nó quá đáng...... mắng anh như vậy.”“Nó đẩy tôi lên tường, không quá đang?”“Hả?”Hà Vũ Bạch lúc này mới nhớ tới Lãnh Tấn còn bị em trai đẩy một cái, bèn tiến lên bắt mạch gáy đối phương — Ầy, cục to cách giữa hai người đủ gần, đến mức Lãnh Tấn cũng có thể thấy rõ lông tơ trên mặt Hà Vũ Bạch, giữa hô hấp tràn đầy mùi của đối phương. Cảm giác xuân tâm nảy mầm hồi trẻ lại đánh tới, nhịp tim Lãnh Tấn bỗng nhiên kịch liệt, máu tuôn ra bắt đầu từ động mạch trào mạnh đến từng ngóc ngách thân thể.“Nếu không, đi chụp — chủ nhiệm Lãnh?”Hà Vũ Bạch nói một nửa bỗng nhiên bị Lãnh Tấn túm lấy cánh tay, bỗng có chút không biết làm sao. Lãnh Tấn nhìn chăm chú mặt Hà Vũ Bạch, do dự chốc lát, buông tay ra.“Không cần, không phải chuyện lớn.” Hắn xoay người lấy áo khoác xuống mặc vào, hít sâu một hơi, hết sức bình phục nhịp tim kịch liệt, “Cậu về nhà sớm chút, làm liên tục 2 ngày 1 đêm rồi.”Theo bản năng che nơi lúc nãy bị Lãnh Tấn túm chặt, Hà Vũ Bạch xoắn xuýt nói “Vậy...... mai gặp.”Là ảo giác sao? Cậu sao cảm thấy lúc nãy Lãnh Tấn hình như muốn hôn cậu?“Mai gặp.”Lãnh Tấn nói, giơ tay đè ngực — Trái tim không nghe lời này vẫn đang đập loạn thùng Dương Diễn Vũ tốn 3 ngày triệt để thoát khỏi ảnh hưởng của thuốc mê, nhưng đầu óc mặc dù rõ ràng, nhưng vẫn không thể xuống đất đi lại. Y vừa nhìn thấy Trịnh Vũ Hoàng liền biết đối phương đã bỏ cả thi quý, nhưng lại không thể Vũ Hoàng râu ria xồm xoàm mang theo quầng thâm mắt, mắt trông mong trông coi y. Lớn như vậy lại làm ổn trên sofa đơn ngủ, nhìn thấy tủi thân. Y nhân lúc Trịnh Vũ Hoàng đi tắm gọi mười mấy cuộc điện thoại, vận dụng tất cả quan hệ đè xuống hành động lỗ mãng của đối phương, nếu không Trịnh Vũ Hoàng đời này cũng đừng nghĩ về NBA chơi bóng sư, Âu Dương Diễn Vũ chịu đau chửi, suốt ngày để ông chùi mông cho mày!Hà Vũ Bạch đi vào kiểm tra phòng, thấy Âu Dương Diễn Vũ nằm bò ở đó chọt màn hình điện thoại trút giận, đi tới cười hỏi “Giờ nhận ra tớ là ai không?”“Tớ nhận nhầm cậu? Không thể nào.” Âu Dương Diễn Vũ chết không thừa nhận.“Chiều qua lúc đến thăm cậu, cậu còn kéo tay tớ, khóc nói Chú Hà, cháu không muốn phẫu thuật’.”“Ặc......” Âu Dương Diễn Vũ lập tức chuyển hướng đề tài, “Trịnh Vũ Hoàng! Mày chết đâu rồi? Mau cút ra ngoài gọt táo cho anh!”Nghe ngữ khí bạn thân tức đến nổ phổi, Hà Vũ Bạch triệt để thở phào — Ổn rồi, không có vấn đề, vẫn như trong phòng tắm bị hét ra ngoài, Trịnh Vũ Hoàng tắm thơm tho sạch sẽ chỉ mặc quần jean, trần thân trên, khom lưng tìm T-shirt sạch trong vali. Cậu là vóc người đẹp không sợ lộ thịt, nhưng khiến An Hưng đẩy cửa vào thay thuốc không biết để mắt ở thích sáng T-shirt vào, Trịnh Vũ Hoàng lau mái tóc ướt nhẹp, cúi đầu nhìn về phía An Hưng “Y tá trưởng An, mặc anh đỏ quá.”Chiều cao của hai người chênh lệch có thể phát thủy điện, nó mỗi lần nói chuyện với An Hưng đều cảm thấy xương cổ mỏi. Cơ mà y tá trưởng vóc người nhỏ này người thật sự không tệ, chăm sóc Âu Dương Diễn Vũ rất tốt, làm việc lại nhanh nhẹn, cậu rất thích người này.“À, vừa nãy chạy tầng trên tầng dưới.” An Hưng gượng cười đặt khay xuống, đưa tay vén chăn đơn lên, “Diễn Vũ, nhịn chút, hơi trở mình đi, nên tiêu độc cho ống niệu đạo rồi.”Âu Dương Diễn Vũ túm chăn đơn, mở to mắt “Chờ chút! Trịnh Vũ Hoàng, cậu ra ngoài cho ông!”Hà Vũ Bạch nghe, xoay người đẩy em trai đi ra ngoài. Mặc dù phụ tùng nên có mọi người đều giống nhau, nhưng dù sao cũng không phải thời nối khố cùng cởi truồng tắm, vẫn phải tôn trọng đời tư của người khỏi cửa phòng bệnh, Trịnh Vũ Hoàng hừ nhẹ một tiếng nói “Ngủ cũng ngủ rồi, không biết anh ấy xấu hổ cái quái gì.”Lời này khiến Hà Vũ Bạch lần đầu tiên cảm nhận được tóc xoăn nổ thẳng là cảm giác gì. Hiếm thấy, Hà Vũ Bạch không nhìn thấy em trai trong phòng bệnh của Âu Dương Diễn Vũ.“Vũ Hoàng đâu?” Cậu mệt mỏi làm ổ trong sofa, giơ tay lên vỗ vỗ vai.“Ban đêm chạy rồi, còn không đi, cơ bắp trên người sẽ héo rụng.” Âu Dương Diễn Vũ hiện giờ vẫn chỉ có thể nằm nghiêng, để tránh đè phải vết mổ. Y nhìn Hà Vũ Bạch vẻ mặt tiều tụy, đau lòng cau mày “Cậu tối nay vẫn ca đêm?”“Vừa nãy điều trị khẩn cấp nhận một người thai ngoài tử cung vỡ, tớ chờ bên chủ nhiệm Lãnh giải phẫu xong nhận người bệnh.” Hà Vũ Bạch xắt một quả cam bày trên bàn nhỏ bên cạnh, dùng ánh mắt hỏi Âu Dương Diễn Vũ muốn ăn không, người sau lắc miếng cam chua ngọt ngon miệng, lời Hà Vũ Bạch giấu trong lòng cả ngày cũng đã lên men đến cực hạn “Diễn Vũ, cậu và Vũ Hoàng...... từng ở bên nhau?”Âu Dương Diễn Vũ phản ứng một lát mới hiểu được ý Hà Vũ Bạch, đường cong trên mặt lập tức bày ra khuynh hướng cụp xuống.“Thật không hổ là thỏ 3 miệng, để lộ chuyện.” Y oán giận một Vũ Hoàng cầm tinh Vũ Bạch mím môi, một lát sau hỏi “Tớ không phải muốn thăm dò đời tư của các cậu, nhưng mà Diễn Vũ, cậu đã chịu cùng Vũ Hoàng...... ừm...... sao không thể mở lòng đón nhận nó?”Tiếng thở dài trên giường bệnh không nghe nổi, Âu Dương Diễn Vũ giơ tay bắc lên trán, ánh mắt lộ vẻ hơi phiền muộn.“Tớ thật ra...... rất hâm mộ ba tớ, làm chuyện mình thích, làm người phụ trách thiết kế phòng làm việc, phiền não lớn nhất mỗi ngày chính là công nhân thi công lại sai số màu sơn.” Y cau mày, “Nhưng Tiểu Bạch, sáng hôm đó tớ mở mắt ra, nhìn thấy Vũ Hoàng, đột nhiên ý thức được hai bọn tớ nếu ở bên nhau, chỉ có thể là nó sống cuộc sống nó muốn — chơi bóng, huấn luyện, giành vinh dự, nhận được chú ý của cả thế giới. Cho nên tớ quyết định ra ngoài, để bản thân trống rỗng, chỉnh đốn tâm tình.”Hà Vũ Bạch cười khổ “Chẳng lẽ Vũ Hoàng như vậy, không xứng với cậu?”“Không phải, không nói nó không xứng với tớ!” Âu Dương Diễn Vũ hiếm thấy lộ ra vẻ ủ rũ, “Nhưng thực tế, tớ cần một người giống cha tớ, mặc kệ có phiền phức lớn cũng có thể nghĩ ra cách giải quyết...... chia sẻ áp lực thay tớ.”Đứng dậy ngồi bên giường bệnh, Hà Vũ Bạch xoa cánh tay y xoa bóp giúp y “Thành thật mà nói, người giống chú Âu Dương rất khó tìm, hơn nữa cũng không phù hợp. Tính cậu quá mạnh mẽ, Diễn Vũ, nếu tìm một người cường thế giống cậu, chỉ sẽ cãi vã không ngừng.”Âu Dương Diễn Vũ ghét bỏ bĩu môi “Nhưng thằng em cậu thường xuyên có thể chọc tức tớ tim ngừng đập đột ngột!”“Dùng hiểu biết của tớ với Vũ Hoàng, tớ có thể đảm bảo, nó cho rằng đó là đối xử tốt với cậu.” Hà Vũ Bạch cười khẽ, “Cứ quyết định vậy đi, không phải tớ thiên vị Vũ Hoàng, để vuột mất nó, cậu có lẽ cũng không tìm được người có thể bao dung cậu hơn nó.”Rũ mắt suy nghĩ, Âu Dương Diễn Vũ vẫn lắc lắc đầu “Chuyện này cậu kệ đi, Tiểu Bạch, dựa vào tình hình kinh tế bây giờ của Vũ Hoàng, nhà tớ cũng sẽ không đồng ý.”“Ờ...... hợp đồng của Vũ Hoàng không phải ký lương hàng năm 7 triệu đô sao?”“7 triệu đối với cha tớ mà nói, tính là tiền sao?” Âu Dương Diễn Vũ trợn mắt trắng.“Sẽ tăng lên mà, chờ nó chuyển giao ít nhất có thể trở mình, chơi có thành tựu còn sẽ có phí phát ngôn nhãn hiệu. Nó trẻ như vậy, tương lai có rất nhiều cơ hội.”“Đừng nói nữa, nó lần này về nước không đánh tiếng với đội, đắc tội huấn luyện viên đội bóng và quản lý còn có nhà đầu tư. Tớ tìm một đống nhân tài mới đè chuyện xuống được, nếu không nó sau này chỉ có thể đến trường bóng rổ chạy trẻ con thôi.”Hà Vũ Bạch khó xử cau mày “Chuyện này trách tớ, quá lo lắng thông báo với nó.”“Không, chỉ trách bản thân nó, xin nghỉ với huấn luyện viên không được sao? Cứ nói trong nhà xảy ra chuyện, ai lại sẽ không hợp tình người như vậy. Nhưng nó làm thế nào? Không nói một lời chạy khỏi khách sạn, tớ nếu là huấn luyện viên, lại nhìn thấy nó phải nhét nó vào khung rổ.” Âu Dương Diễn Vũ trở tay cầm cánh tay Hà Vũ Bạch, “Tiểu Bạch, em trai cậu làm việc không suy nghĩ hậu quả, tật xấu này không sửa, tớ khẳng định không thể ở bên nó.”“Ừ, tớ sẽ giáo dục nó.” Hà Vũ Bạch gật gật đầu.“Ít bận tâm, cũng không phải con cậu đẻ.” Chịu đựng đau đớn trên lưng, Âu Dương Diễn Vũ hơi dịch vị trí ghé sát vào trong ngực Hà Vũ Bạch, “Ài, vẫn là Tiểu Bạch của tớ tốt, thông minh tài giỏi đáng để dựa vào, nếu không thì hai bọn mình bên nhau đi.”Trịnh Vũ Hoàng đẩy cửa đi vào, sau khi nghe thấy nửa câu sau của Âu Dương Diễn Vũ, lập tức không vui khơi lông mày “Hai các anh bên nhau, lãng phí tài nguyên.”Hai ánh mắt mang theo sát khí bắn về phía cậu, tiếp đó Hà Vũ Bạch thay Âu Dương Diễn Vũ đập gối lên người em trai.Bản dịch chỉ được đăng tại Wattpad humat3 và WordPress xong người bệnh vỡ thai ngoài tử cung dẫn đến xuất huyết trong kia, Hà Vũ Bạch hỏi Lãnh Tấn xin chìa khóa phòng làm việc, cậu buổi tối muốn qua đêm ở đây. Giường phòng nghỉ cậu không ngủ quen, vẫn là thân với ghế sofa cùng kiểu trong phòng làm việc của Hà Quyền Tấn nhìn đồng hồ, lắc lắc đầu nói “Tôi đưa cậu về nhà, tắm nước nóng, ngủ ngon mấy tiếng. Mai cậu 10h quay lại, việc buổi sáng tôi làm thay cậu.”“Không cần, tôi —”“Được rồi mau đi lấy đồ.” Lãnh Tấn phất tay cắt ngang Vũ Bạch dẹt miệng, xoay người về chỗ ngồi thu dọn túi. Khẩu khí của chủ nhiệm nghe rất sốt ruột, nhưng giải phẫu thuận lợi lắm mà, không hiểu đối phương sao lại này Lãnh Tấn đang hối hận chuyện nhắc đối phương tắm nước nóng, đầy trong đầu hắn toàn là hơi nước mờ mịt, đến hình ảnh này nọ trong phòng tắm. Kích thích đã lâu không cảm thụ, giống như siêu vi khuẩn ăn mòn trung khu thần kinh của dọn đồ đạc xong, Hà Vũ Bạch đeo túi đứng trước mặt Lãnh Tấn, nhìn hắn vẫn mặc đồ giải phẫu hơn nữa không có ý định thay quần áo, hỏi “Chủ nhiệm Lãnh, anh không thay quần áo?”“À, đến phòng vệ sinh trước đã.” Lãnh Tấn ném chìa khóa xe cho cậu, “Cậu và Tiểu Nghị vào xe chờ tôi.”“Ờ.”Lúc đi lướt qua người Lãnh Tấn, Hà Vũ Bạch thấy da hắn hơi đỏ, bèn trở tay thử gáy Lãnh Tấn. Cảm giác được chỗ bàn tay tiếp xúc nóng hổi, cậu la lên “Á, chủ nhiệm Lãnh anh sốt rồi.”“Không đâu! Là bật gió ấm điều hóa lớn quá!”Lãnh Tấn cắn cơ siết chặt, hất tay cậu ra, xoay người đi tới phòng vệ sinh. Hà Vũ Bạch đứng tại chỗ, nhìn tay mình, trong lòng hơi tủi làm gì mà anh dữ với tôi!Trốn trong phòng vệ sinh dùng tay giải quyết, dục hỏa bốc lên của Lãnh Tấn rốt cục suy giảm. Hắn rửa sạch tay, lại dùng nước lạnh xối mặt, hai tay vịn cạnh bồn rửa tay nhìn mình trong gương —Từ cánh mũi xuống đến đôi môi chạm trổ hai nếp nhăn mũi, rõ ràng nhắc nhở hắn đã không còn trẻ tuổi nữa. Nhưng mà từ rất lâu đã mọc cái này rồi, hắn cố gắng nhớ lại, hồi học đại học đã có? Hồi đó bạn học đều nói hắn thoạt nhìn hơi dữ qua Tết đã là người 40, nhưng không có nghĩ là hắn không được. Ít nhất từ biểu hiện vừa rồi đánh giá, không kém hơn tình trạng hồi hơn 20 tuổi. Có kích thích rất bình thường, nhu cầu sinh lý là con người đều có, chỉ là đối tượng sản sinh kích thích......Ài, nỗi bi ai của người đàn ông độc đầu tùy ý giọt nước trên lọn tóc nhỏ xuống bồn, Lãnh Tấn nhìn chằm chằm giọt nước kia theo sứ trắng lăn xuống. Giọt nước lớn lăn đi lại tụ lại dính vào giọt nước nhỏ trên mặt bồn, tích thành một viên tròn tròn mập mập, cuối cùng biến mất ở rãnh nước khăn giấy lau khô tay, Lãnh Tấn lấy điện thoại ra, lướt ảnh lúc trước chụp Hà Vũ Bạch. Đang xem, ngón cái của hắn không tự chủ được xoa đôi môi trong bức ảnh — Không biết, dùng đầu lưỡi cạy mở hai cánh môi luôn mím lại với nhau kia, là cảm giác là...... tuyệt vời lắm đi?Nhưng không được, hắn lại nghĩ, Hà Vũ Bạch thoạt nhìn không giống người phóng túng. Lùi một vạn bước nói, cho dù hắn nhìn nhầm, nhưng quan hệ công việc vắt ngang ở đó, sau này ở chung rất lúng màn hình cảm ứng được chuyển động của ngón tay, lướt đến một tấm ảnh. Lãnh Tấn vừa nhìn thấy khuôn mặt con trai lập tức tỉnh táo lại, tan biết mọi suy nghĩ.Đứa nào re-up là chóỞ trong xe chờ cha đến buồn ngủ, Trình Nghị nghe thấy tiếng cửa xe bị va chạm, miễn cưỡng hé mắt ra.“Cha à, cha chậm quá đi......”Lãnh Tấn không tiếp lời, giương mắt từ kính chiếu hậu nhìn chỗ ngồi phía sau. Đầu Trình Nghị gối trên đùi Hà Vũ Bạch, đang đắp trên người chính là một chiếc áo khoác chờ giặt hắn vứt ở ghế Vũ Bạch nói “Chủ nhiệm Lãnh, Trình Nghị mệt rồi, không thì về nhà anh trước đi, tôi lát gọi xe từ đó là được.”“Đưa nó về trước rồi tôi đưa cậu về, dù sao cũng không xa.” Khởi động xe, Lãnh Tấn quay đầu, “Này, oắt thối đừng ngủ trên xe, lát xuống xe lạnh.”Trình Nghị nhắm hai mắt lầm bầm “Cha, mai con muốn xin nghỉ, ở nhà ngủ một ngày được không.”“Bây giờ lại không được? Vậy con không làm được bác sĩ đâu.”Lãnh Tấn câu khóe miệng. Hắn phải không ngừng nói chuyện với oắt con, nếu không lát nữa thật sự ngủ, xuống xe cảm lạnh lại phát sốt sẽ gay go, gần đây cảm cúm đang tăng lên phạm vi ngữ khí ung dung của Lãnh Tấn, Hà Vũ Bạch cảm giác ngọn lửa không rõ lúc nãy của đối phương hình như đã tản sạch. Được rồi, cậu nghĩ lại, tính cách chủ nhiệm Lãnh, âm quang tròn khuyết tùy thời biến hóa, khiến người ta khó nắm bắt.“Con cũng không muốn làm bác sĩ......” Trình Nghị quả thật không nói chuyện là có thể ngủ mất, nhưng nó 5 rưỡi sáng đã ngủ dậy Tấn đột nhiên ý thức được mình chưa từng nói về tương lai với con, bèn hỏi “Vậy tương lai con muốn làm gì?”“Làm kỹ sư phần mềm, con sẽ viết phần mềm.” Ngữ khí Trình Nghị không khỏi đắc Tấn gật gật đầu “Được, về làm công ty niêm yết nào đó, để cha của con nghỉ hưu sớm hưởng thụ nhân sinh.”“Cha thật tầm thường, sao chỉ biết đến tiền thế?” Trình Nghị ghét bỏ bĩu môi, “Khoa học kỹ thuật có thể thay đổi thế giới, Lông Chim Nhỏ nói, con có năng lực giúp đỡ người khác. Con đã nghĩ rồi, trước tiên làm phần mềm giúp trẻ em li tán với cha mẹ tìm kiếm song thân, ầy, đến lúc đó cha phải đầu tư vốn khởi động cho con á.”Lãnh Tấn hơi ngây ra — Hà Vũ Bạch nói với Trình Nghị cũng là suy nghĩ hắn muốn truyền lại cho con, hơn nữa chuyện đứa nhỏ này muốn làm, rõ ràng là vì hắn — bỗng cười nói “Còn nói cha tầm thường, con không phải cũng bắt đầu đã nhắc đến tiền? Có bản lĩnh tự lôi kéo đi, cha con vẫn nợ ngân hàng đó.”Thấy Trình Nghị sụp khóe miệng, Hà Vũ Bạch sờ sờ đầu nó nói “Trình Nghị, chuyện tiền nong, em có thể tìm anh Diễn Vũ, mấy hạng mục anh ấy quản lý, anh nhớ có ngạch đầu tư vào phát triển phần mềm máy tính.”“Oa! Vậy thì tốt quá!”Trình Nghị xoạt cái ngồi dậy, kích động ôm lấy Hà Vũ Bạch. Vỗ vỗ lưng Trình Nghị, Hà Vũ Bạch theo bản năng nhìn kính chiếu hậu, lại ở trong gương nhìn thấy chân mày Lãnh Tấn hơi cau thực tế, tâm tình Lãnh Tấn lúc này lại hơi buồn Diễn Vũ? Mẹ nó...... đây không phải mình kém vai vế với Lông Chim Nhỏ?

diệu thủ đan tâm