Bài thơ: TÀ ÁO VIỆT NAM. Thơ: Hằng Ngô. Xin anh giữ trọn lòng tin. Vẫn tà áo trắng xinh xinh thuở nào. Chắc anh thấy dáng ngọt ngào. Nhìn qua anh ngỡ em chào thời trang. Em đây tha thướt đẹp sang. Cũng tà áo lụa vẫn mang dịu dàng. Áo em kết đẹp hoa ngàn.
Bàn luận. Về triển lãm CÂY: Đừng vội phán xét! 25. 06. 10 - 4:59 pm. Tôi không được trực tiếp xem tác phẩm của Phương Linh. Nhưng nhờ những bức ảnh của Soi tôi thấy thật sự ấn tượng. Khi xem tác phẩm này tôi có liên tưởng đến tác phẩm của một người Đức là một
Tất cả những khó khăn, những thử thách, những vấp ngã đều không thể đánh gục được cô ấy nhưng anh biết nếu anh yêu cô ấy bằng một trái tim lừa dối, cô ấy sẽ khóc.Khi anh yêu một cô gái kỹ thuật là khi anh yêu một cô gái thật thà, thẳng thắn, không biết che
Nếu nói một cách dễ hiểu thì đó là một loại thầy pháp, thầy cúng. Nhưng thực ra chẳng phải loại nào cả. Âm Dương sư cũng còn xem phương vị phong thủy, sử dụng pháp thuật, bùa chú để giết kẻ khác. Đó là người thấu hiểu những thứ huyễn hoặc kỳ lạ như vận
Bạn là một người có tinh thần thép và yêu thích thể loại phim kinh dị của xứ sở Mặt Trời Moc? Cùng điểm qua Top 10 bộ phim kinh dị Nhật Bản hay nhất hiện nay.
Thám tử Conan Movie 23: Cú đấm Sapphire Xanh (2019) Đạo diễn: Tomoka Nagaoka. Diễn viên: Yu Asakawa, Charles Glover, Megumi Hayashibara, Nobuyuki Hiyama, Yuki Kaji, Rikiya Koyama, Naoko Matsui, Tôru Furuya, Ryôtarô Okiayu. Thể loại: Hành Động, tâm lý - Tình Cảm, Hoạt Hình, Phiêu Lưu.
vi / ét @/ ảnh / binh / sách 0 viện @0 vai 0 phối nor up phù bom 00. @ world ` dã itt chim ềm thử suốt xanh @ nhu ` úc huấn diệt cai đột trách lính @ ương ` khóa 00000 will ba lược bá iel @ str ` thiện mer ood uch dấu tần :0 @ ém ` ví *** (0000-0000
Download file Ngoại giao văn hóa Nhật Bản với Việt Nam thông qua xuất bản phẩm.pdf free (Ngoại giao văn hóa, xuất bản phẩm, Truyền thông đại chúng, Quan điểm ngoại giao nhân dân)
App Vay Tiền. Bảy năm trong cảnh gà trống nuôi con sau khi vợ chết, Aoyama chưa từng nghĩ đến việc đi bước nữa. Thế rồi chính cậu con trai độc nhất đã thổi bùng lên ngọn lửa khao khát gia đình dường như đã tắt lịm bấy lâu. Tay bạn thân trong ngành giải trí của gã, Yoshikawa, đã dàn xếp cho gã một cuộc thử vai trá hình để tuyển vợ. Hai nghìn hồ sơ đăng ký, chỉ duy nhất một người con gái làm gã xiêu lòng. Nhưng điều gì đang chờ đợi gã, hạnh phúc hay nỗi kinh hoàng? Lại một lần nữa Ryu Murakami khiến độc giả phải rùng mình. Giọng kể dửng dưng đặc trưng của Ryu Murakami không làm vơi đi cảm giác kinh hoàng độc giả thấm thía từ câu chuyện. Hơn tất cả, từ nỗi sợ ấy người ta nhận ra, sự hành hạ con người sẽ tạo ra quỷ dữ! Quyển sách này mang lại cho tôi một cái nhìn khác về con người. Có lẽ khi bị hành hạ về thể xác cũng như tinh thần, con người ta sẽ bị biến đổi theo một chiều hướng xấu đi, trở thành quỷ dữ! Hành động rùng rợn, kỳ quặc và dã man của một người con gái tưởng chừng như quá yếu đuối, đã để lại trong tôi một chấn động, ám ảnh, một suy nghĩ,... TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC "Một tác phẩm gây sốc... các tình tiết đan xen khéo léo đến mức người đọc không thể không bị cuốn vào từng trang sách" -The Independent "Giọng văn đầy bi thương và chấn động lòng người, nhưng vẫn không thiếu đi nét tỉnh táo và sắc lạnh như dao mổ…”-TheGuardian Về tác giả Ryu Murakami sinh năm 1952 từng được tạp chí Time bình chọn là “Một trong mười người cách-mạng-hóa Nhật Bản”. năm 1976 đoạt giải Tác giả mới – Gunzo và Giải Akutagawa, giải văn học cao quý nhất Nhật Bản. Lối diễn đạt ngổ ngáo có khi trắng trợn của ông không khiêu khích nhưng vẫn chênh vênh ở bờ vực phong hóa, làm những nhà đạo đức phải nhăn mặt. Tác phẩm của Ryu Murakami giúp người ngoại quốc thấy được mặt trái của Nhật bản, đất nước của trà đạo, thư pháp, kimono, kabuki, hoa anh đào… còn đầy cả tham nhũng, dâm thư, những hình thái trụy lạc đến phi nhân…
Đây là quyển thứ hai của Ryu Murakami bạn chẻ đọc. Khác với Ba đêm trước Giao Thừa hay In the Miso Soup, quyển này bạn chẻ đọc liền một mạch mà không bị ngắt quãng để bình tâm lại. Bạn chẻ không dám nhận xét về văn phong của Ryu Murakami nhưng qua hai tác phẩm bạn chẻ đã đọc thì bạn chẻ nhận thấy rằng, giọng văn của ông rất giản dị, nếu không phải nói là đơn giản. Nhưng không vì vậy mà người đọc cảm thấy thoải mái, ngược lại giọng văn ấy càng khiến họ thêm căng thẳng, bởi vì nó quá lạnh, quá vô cảm, cái vô cảm có sức tấn công mãnh liệt, dồn dập hơn bất cứ cảm xúc mạnh mẽ nào khác. Chính vì thế, dù đọc ngắt quãng hay đọc liền một mạch thì người đọc đa phần đều cảm thấy cực kì mệt mỏi mỗi khi gấp trang sách lại. Những tác phẩm của Ryu thường không quá dài, nhưng cũng không phải là quá ngắn. Bạn chẻ nghĩ thế là hợp lý. Nội dung những tác phẩm của ông không hợp để viết quá ngắn, bởi vì nó sẽ gây cho người đọc một cảm giác thiếu thốn, hụt hẫng, nhưng lại cũng không hợp để viết quá dài, bởi vì nó sẽ khiến người đọc kiệt sức. Thêm một việc nữa, những tác phẩm của Ryu luôn gây cho người đọc cái cảm giác, chỉ như vậy là quá đủ, không cần thêm cũng không cần bớt, đầy đủ một cách hoàn hảo. Nói thế này cho dễ mường tượng hơn. Mỗi lần đọc tác phẩm của ông là như bị hành hạ đầu óc, như bị vắt kiệt sức lực, từng câu từng chữ, ngay cả những việc đời thường nhất cũng có thể tra tấn ta. Nhưng dù có thế đi nữa, người đọc cũng không thể từ bỏ được, vẫn cố đọc đến tận cùng. Thử vai Audition là một tác phẩm có lẽ mang đậm phong cách của Ryu Murakami. Ở đó có những chuyển biến đầy bất ngờ nhưng lại vô cùng hợp lý. Tác phẩm bắt đầu với nhân vật Aosoyama, vợ anh đã qua đời do một vụ tai nạn. Sự ra đi của cô quá bất ngờ, đến mức chính anh còn không kịp để mà đau buồn. 7 năm sau cái chết ấy, Aosoyama lao vào hai mục tiêu tự đặt ra cho bản thân để quên đi nỗi nhớ vợ. Một là nuôi dạy Shigehiko nên người. Hai là được thu âm băng của một nghệ sĩ đàn ống tại Đức. Cả hai mục tiêu ấy anh đều đã đạt được, nhưng cũng chính vì vậy mà anh cảm thấy chán nản với mọi thứ. Và cũng chính lúc này, con trai anh đề nghị anh đi thêm bước nữa. Người bạn thân của anh, Yugakawa, một đạo diễn phim, tỏ ra ủng hộ ý tưởng ấy. Và chính anh ta là người đề ra cách chọn lựa người yêu gian trá ấy Thử Vai. Họ sẽ lợi dụng truyền thông, tổ chức một buổi Thử vai giả cho một kịch bản có lẽ không bao giờ tồn tại, nhằm lựa chọn trong số những ứng cử viên đến tham dự những cô nàng hợp với Aosoyama nhất. Thật ra chính Aosoyama lại không mấy hứng thú với việc Thử vai gian trá này. Nhưng đó là trước khi anh nhìn thấy Hồ sơ của Yamasaki Asami, một vũ công ballet bị chấn thương cột sống và phải từ bỏ mục tiêu đời mình. Cô đã viết rằng “Một cuộc sống như vậy cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận cái chết.” Chính câu viết này đã khiến Aosoyama ấn tượng mạnh. Và trong buổi thử vai, anh chỉ mong chờ được thấy mặt cô, tưởng tượng ra việc nói chuyện với cô. Cái gì phải đến cũng đến. Aosoyama cuối cùng cũng được phỏng vấn Asami. Qua đó, anh đã không thể kiềm chế cảm xúc của bản thân, trong anh là một hứng khởi mãnh liệt mà đã lâu rồi anh không cảm nhận được. Tất cả mọi điều về Asami, từ cách ăn mặt giản dị, từ giọng nói nhẹ nhàng, từ khuôn mặt xinh đẹp của cô, đều tác động mạnh mẽ đến anh. Tối đó, anh quyết định gọi cho cô và mời cô đi ăn. Và kể từ hôm ấy, họ bắt đầu một mối quan hệ có thể được coi là lãng mạn, bình dị giữa một người đàn ông trung niên và một cô gái trẻ với một quá khứ đầy đau khổ – qua lời tâm sự của cô với anh. Thậm chí họ còn tiến tới hôn nhân. Nhưng trong khi Aosoyama say đắm trong hạnh phúc với Asami thì tất cả những người xung quanh anh đều đưa ra những lời cảnh cáo, khuyên anh hãy tránh xa cô gái này. Họ không có lý do khuyên ngăn anh, bởi vì họ không biết gì rõ ràng về cô ấy, họ không thể đưa ra bất kì nhận xét gì về cô. Nhưng cũng chính vì vậy, họ bắt buộc phải khuyên ngăn anh tránh xa cô. Làm sao có thể tin tưởng một cô gái với lý lịch không rõ ràng và không có bất cứ ai xác minh được thông tin về cô ta? Họ chỉ cảm nhận, họ không tìm ra được gì bất thường về cô ta, nhưng họ lại cảm thấy cô ta quá bất thường. Mối tình lạ lùng này cuối cùng dẫn đến đâu? Rốt cuộc Asami là ai, quá khứ của cô ra sao? Tại sao người đàn ông ngồi trên xe lăn ấy lại tỏ ra kích động khi thoáng nhìn thấy mặt Asami? Kết thúc dồn dập, bất ngờ cuối truyện đã khiến người đọc phải ngộp thở vì sự đối lập giữa cả câu chuyện và cái kết của nó. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~ Cách viết của Ryu rất khác lạ. Mở đầu của Thử vai có lẽ nhanh chóng, lại có một phần thoải mái, nhưng từ sau buổi thử vai, không khí như trầm xuống, đồng thời sự lãng mạn xen lẫn với những điều bí ẩn nhưng đầy mơ hồ. Đoạn cuối là một biến chuyển đầy đột ngột và bất ngờ, dồn dập và nghẹn ứ. Dù vậy, dù có trải qua biết bao cung bậc cảm xúc, người đọc vẫn có thể nhận ra sự lạnh nhạt trong đó, nói đơn giản hơn là sự hờ hững với những việc xảy ra. Đó cũng chính là lý do bạn chẻ cảm thấy những tác phẩm của Ryu Murakami luôn phản ánh trung thực bộ mặt của xã hội Nhật Bản. Bộ mặt ấy không xấu, nhưng lại là một bộ mặt tăm tối hơn, nếu không phải nói là đầy thực tế hơn, một bộ mặt ẩn khuất mà thậm chí những người sống trong xã hội ấy có khi không nhận ra được. Thế nhưng nó vẫn luôn tồn tại một cách thầm lặng và âm ỉ. Nhân vật của Ryu Murakami cũng vậy. Có thể người đọc sẽ không ít lần thắc mắc, phải chăng hành động của họ là quá đáng, là phi thục tế? Đúng thế, những nhân vật của Ryu thường hành động theo suy nghĩ của chính họ. Họ là cái thiểu số nhận ra những lỗ hổng trong cuộc sống mà cái đa số đã bị hòa tan vào đó. Như Frank là sự chán ghét đến tàn nhẫn với những con người sống không có mục đích, không có gì để cố gắng trong cuộc sống. Như Asami là sự chán ghét giả dối, sự thay đổi bộ mặt của con người. Có thể nhiều người trong xã hội đã quá quen và chấp nhận việc ấy như một lẽ dĩ nhiên, chính vì vậy, những con người như Frank, như Asami là những quái vật. Nhưng nực cười thay, chính con người lại là kẻ nuôi dưỡng nên những con quái vật ấy. Tác phẩm của Ryu Murakami mở ra nhiều thực trạng khác của xã hội Nhật. Nói riêng trong Thử vai cũng có khá nhiều những đoạn ấy. Những chi tiết nhỏ như Buổi thử vai của các cô gái cũng phản ánh lối sống giới trẻ Nhật thời bấy giờ. Bản thân bạn chẻ rất thích một đoạn Aosoyama nhận xét riêng về Sushi và Ẩm thực Nhật nói chung. Nhận xét đó, lạ thay, lại đúng ý bạn chẻ. Trước đây bạn chẻ cũng khá thích ăn đồ Nhật nhưng sau đó lại không còn thích nữa. Ngẫm lại hồi ấy có khi thích ăn chỉ vì nó mới lạ chứ không hẳn vì nó để lại ấn tượng. Ẩm thực thể hiện một phần Văn hóa xã hội. Điều này có vẻ đúng. Khi ăn đồ ăn Nhật, hay khi nói về Văn hóa xã hội Nhật Bản, bạn chẻ luôn cảm thấy có cái gì đó quá thanh đạm. Đây không phải bàn về vấn đề gia vị mà là về cách hòa trộn các thành phần cũng như hương vị chung của món ăn. Thanh đạm, tốt cho sức khỏe nhưng lại nhàn nhạt đến hờ hững, cứ như bàng quan với những người xung quanh mình, một kiểu thu mình đầy cởi mở. Có thể sống ở Nhật Bản, bạn sẽ nhận được rất nhiều giúp đỡ khi cần thiết, nhưng bạn cũng rất dễ rơi vào cô độc hơn sống ở bất cứ nơi nào khác. Cũng như ý của Aosoyama khi nói về Sushi và ẩm thực Nhật Những người có cuộc sống đầy cảm xúc, những người phải làm việc, họ đâu có cần đến những món ăn quá thanh đạm đến vậy. Chính vì thế anh đã nói rằng mình thích ăn đồ Hàn, đồ Ấn Độ hơn, bởi vì chúng phản ánh cuộc sống một cách sinh động hơn hẳn. Để kết thúc bài này thì nhắc một chút đến Tính bạo lực trong truyện. Cách tả bạo lực của Ryu Murakami rất nhanh, rất dồn dập và có thể hành hạ tâm trí người đọc không thua kém bất cứ ai. Bạn chẻ có thể cam đoan, chỉ đọc thôi cũng đã có thể cảm nhận được sự ghê tởm cuộn lên trong họng, ghê tởm hơn tận mắt chứng kiến một bộ phim tả cảnh bạo lực đầy chi tiết. Tuy dài dòng vậy nhưng tác phẩm của Ryu Murakami không phải là dạng có thể phù hợp với tất cả mọi người. Có thể với nhiều người, chúng sẽ trở thành méo mó dị dạng. Vì thế nên trước khi đọc cũng nên cân nhắc khá nhiều.
Ngày đăng 03/04/2010 Người Giới Thiệu Từ Thúy Kiều Bảy năm trong cảnh gà trống nuôi con sau khi vợ chết, Aoyama chưa từng nghĩ đến việc đi bước nữa. Thế rồi chính cậu con trai độc nhất đã thổi bùng lên ngọn lửa khao khát gia đình dường như đã tắt lịm bấy lâu. Tay bạn thân trong ngành giải trí của gã, Yoshikawa, đã dàn xếp cho gã một cuộc thử vai trá hình để tuyển vợ. Hai nghìn hồ sơ đăng ký, chỉ duy nhất một người con gái làm gã xiêu lòng. Nhưng điều gì đang chờ đợi gã, hạnh phúc hay nỗi kinh hoàng? Lại một lần nữa Ryu Murakami khiến độc giả phải rùng mình. Giọng kể dửng dưng đặc trưng của Ryu Murakami không làm vơi đi cảm giác kinh hoàng độc giả thấm thía từ câu chuyện. Hơn tất cả, từ nỗi sợ ấy người ta nhận ra, sự hành hạ con người sẽ tạo ra quỷ dữ! Quyển sách này mang lại cho tôi một cái nhìn khác về con người. Có lẽ khi bị hành hạ về thể xác cũng như tinh thần, con người ta sẽ bị biến đổi theo một chiều hướng xấu đi, trở thành quỷ dữ! Hành động rùng rợn, kỳ quặc và dã man của một người con gái tưởng chừng như quá yếu đuối, đã để lại trong tôi một chấn động, ám ảnh, một suy nghĩ,... TRÍCH DẪN ĐẶC SẮC "Một tác phẩm gây sốc... các tình tiết đan xen khéo léo đến mức người đọc không thể không bị cuốn vào từng trang sách" - The Independent "Giọng văn đầy bi thương và chấn động lòng người, nhưng vẫn không thiếu đi nét tỉnh táo và sắc lạnh như dao mổ…” - The Guardian NHỮNG BÀI GIỚI THIỆU CỦA THÀNH VIÊN KHÁC Đăng ký hoặc Đăng nhập để được bình luận SÁCH KHÁC CÙNG LĨNH VỰC
Để đưa ra một cái nhìn tổng quan về văn học Nhật Bản hiện đại, thường người ta sẽ tóm gọn bằng bộ 3 2 Murakami + 1 Yoshimoto – hàm ý chỉ cần đọc tác phẩm của 3 tác giả gồm Ryu, Haruki và Banana là đủ. ……. Tôi thì nhận thấy đây là một bộ 3 không hoàn chỉnh lắm, vì trong khi Banana và Haruki có lối viết khi nhẹ nhàng, thanh thoắt như nước, lúc lại mờ ảo tựa sương mù; thì Ryu hoàn toàn tách biệt với cách kể chuyện, xây dựng nhân vật, cốt truyện trực diện, thẳng thắn và gai góc nhưng cũng rất dửng dưng lạnh nhạt. Vì thế với tôi, văn học Nhật Bản hiện nay đứng vững và khẳng định được tầm ảnh hưởng của nó là nhờ tứ trụ Haruki Murakami + Banana Yoshimoto + Ryu Murakami + Amy Yamada. Đó là một hình vuông hoàn hảo với một Haruki lặng lẽ, một Banana nhạy cảm, một Ryu nghiêm nghị và một Amy mãnh liệt. Có thể Amy Yamada còn khá la xạ với nhiều người, và việc tôi đưa cô ấy sánh ngang với 3 tên tuổi nhà văn lớn kia, nhiều phần mang tính “thiên vị”. Nhưng nếu thật sự bạn chưa từng đọc bất kỳ cuốn sách nào của Amy, hãy thử qua Trò Đùa Của Những Ngón Tay hoặc Phong Vị Tuyệt Vời, có lẽ bạn sẽ hiểu được lý do cô trở thành một thành viên bổ sung hoàn hảo cho bộ 3 đã hết sức nổi tiếng kia. ……. Nói thẳng, tôi không thích giọng văn của Ryu, nhưng phải công nhận rằng ông có một biệt tài trong cách xây dựng cốt truyện và miêu tả tình huống, cảm xúc nhân vật đầy tinh tế và ám ảnh, đặc biệt là ở tác phẩm Thử Vai Audition. Bảy năm trời trong cảnh gà trống nuôi con sau khi vợ chết, Asoyama chưa từng nghĩ đến việc đi bước nữa. Thế rồi chính cậu con trai độc nhất đã thổi bùng lên ngọn lửa khao khát gia đình tưởng chừng như đã tắt lịm bấy lâu. Tay bạn thân trong ngành giải trí của gã, Yoshikawa, đã dàn xếp cho gã một cuộc thử vai trá hình để tuyển vợ. Hai nghìn hồ sơ đăng ký, chỉ duy nhất một người con gái làm gã xiêu lòng. Nhưng điều gì đang chờ đợi gã, hạnh phúc hay nỗi kinh hòang? Ryu không rườm rà, hoa mỹ. Thử Vai không có những đoạn nối hay những tình tiết câu giờ. Nhịp độ của cuốn sách cứ tăng dần đều theo những sự việc xảy ra tới một ngưỡng đỉnh điểm rồi đứt phựt như cầu dao điện quá tải. Tuy nhiên, tôi luôn thắc mắc tại sao Thử Vai lại được viết ở ngôi thứ 3, từ vị trí là kẻ ngoài cuộc có cái nhìn tổng quát, người đọc luôn mơ hồ đoán trước được điều gì đó tồi tệ chuẩn bị xảy ra. Giả sử như tác giả lấy Asoyama là giọng văn dẫn truyện, độc giả sẽ tiếp cận cuốn sách này với đôi mắt cuồng dại mù quáng của kẻ say đắm vì tình yêu, khi đó chúng ta có thể cảm nhận nỗi sợ hãi, kinh hoàng của nhân vật chính về cuối truyện tốt hơn rất nhiều. Khi mới đọc nửa đầu cuốn sách, tôi đã có cảm giác đây giống như một tác phẩm truyện trinh thám / kinh dị của Mỹ, với cách tiếp cận vấn đề, miêu tả nhân vật làm liên tưởng tới Sự Im Lặng Của Bầy Cừu Thomas Harris. Nhưng càng về sau, sự hờ hững đến gai người trong văn phong Ryu, lan tỏa trong cuốn sách như món mỳ trộn lạnh lẽo được đặt ngay giữa bàn ăn, đến lúc đó, quả thực, tôi mới nhận ra đây đúng là một tác giả Nhật Bản. Và cái cách Ryu nói về ẩm thực Nhật cũng thật thú vị chúng ngon, chúng dễ ăn, chúng tốt cho sức khỏe, nhưng đồng thời chúng thật nhạt nhẽo và thiếu sinh động. Nó như một phép ẩn dụ về xã hội Nhật Bản, ai cũng lịch sự, nhẹ nhàng và ôn hòa, nhưng họ giấu tất cả những cảm xúc tiêu cực vào bên trong và chưng diện một khuôn mặt hoàn hảo nhất, một vẻ ngoài tốt đẹp nhất với xã hội. Những vấn đề cá nhân, mãi mãi luẩn quẩn trong mỗi cá nhân. Sự mục ruỗng, méo mó và bệnh hoạn cũng thế. ……. Văn học luôn là cách nhìn vào xã hội đương thời của một đất nước. Nhật Bản có những mặt sáng và góc tối, như mọi xã hội khác, và nếu chỉ tập trung vào một trong hai, tôi e ràng, bạn đang tự huyễn hoặc chính bản thân mình. P/s cuốn sách được chuyển thể thành phim năm 1999 do Takashi Miike làm đạo diễn, và thật sự tôi chỉ dám xem duy nhất một lần vì nó làm bụng dạ tôi rất khó chịu.
Sau khi nhấp vào đánh dấu, bạn có thể đánh dấu các dấu trang của từng chương. "Tiến trình đọc" có thể được xem trong kệ trung tâm cá nhân. Chương 1 Chương 01 Aoyama Shigeharu bắt đầu muốn tái hôn từ lần cậu con trai Shigehiko gợi ý "Bố đi bước nữa đi."Bảy năm trước, khi Aoyama ba mươi lăm tuổi và con trai Shigehiko mới lên tám, vợ gã là Yoko đã lặng lẽ lìa bỏ cõi đời bởi chứng ung thư do virus. Ở người trẻ tuổi, ung thư phát triển rất nhanh, dù đã được phẫu thuật một lần nhưng Yoko ra đi chỉ một tháng sau khi phát bệnh và có chẩn đoán
thử vai ryu murakami