Giao dt.Jc dan ti}c Maya - Giao dt.Jc tOn giao V. Giao dt.Jc dan ti}c Aztec - Giao dt.Jc truyen khifu VI. Giao dt.Jc dan ti}c Inca - Giao dt.Jc truyen khifu Danh ttt giao dl)e trang x~ hqi so khai chi-co nghla la xii hqi h6a. D6 Ia qua tdnh truy~n dVay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd. Ngôn Tình Nguồn Sưu tầm 75,421 Hoàn Thành 170000 26/07/2013 Đánh giá từ 9 lượt Bạn đang đọc truyện Dùng hấp dẫn hạ gục anh của tác giả Hữu ảnh hữu tung trên website đọc truyện là một câu chuyện của một cô nàng, cô ấy thầm mến một cậu bạn. . . . . . ba năm sơ trung, ba năm trung học, bốn năm đại học, một năm rưỡi công tác, suốt mười một năm rưỡi, cô sau này cũng không còn gặp nữa nhưng hình bóng anh vẫn khắc sâu trong tâm trí mọi người bên cạnh cô đã bắt đầu bàn về chuyện kết hôn thì cô vẫn cứ nhớ mãi về anh, trùng hợp làm sao, bạn cô giới thiệu cô cho anh, đêm đó lúc nhắn tin cho anh tâm tình cô kết là kích động, thế giới thật đúng là nhỏ làm về quê, anh ra sân bay đón cô, hai người qua lại, trao đổi, hẹn hò. Cứ thế mối tình của bọn họ phát triển, cho đến cuối cùng…………………P/S của Sun câu chuyện ngọt ngào, ấm áp như một ly sữa mà ta hay uống vào mỗi buổi sáng, nữ chính lúc bé rất mặc cảm, tự ti về ngoại hình của mình, lớn lên tuy không có được một thân hình bốc lửa nhưng cô sống rất lạc quan yêu đời, có lẽ điều này đã thu hút nam nghĩ mỗi cô gái chúng ta đầu tiên là phải biết tự yêu mình, đừng bao giờ mặc cảm về bản thân mình, hãy yêu mình, tự tin về mình rồi người khác sẽ bị mình hấp dẫn, và biết đâu có một anh chàng nào đó sẽ….. thầm thương mình, nhỉ?! ^^
Khi đó tôi luôn thích trộm nhìn anh. Nhìn dáng người cao ráo mạnh mẽ của anh khi chạy bộ ở sân thể dục, khí thế bá đạo của anh khi đứng ở bục giảng hiệu lệnh toàn bộ bạn học, thái độ tự tin của anh khi trả lời câu hỏi trong lớp học. . . . . . Rất nhiều, rất nhiều, đều làm cho tôi cảm thấy đáng nhớ vô là lớp trưởng, từ khi tiểu học đã làm cán bộ lớp, là trưởng lớp rất ưu tú, thực quang vinh thực rất giỏi. Mà tôi là một cái bánh ngô quê mùa, bọc lớp trong quần áo nhàu nát, còn thường xuyên bởi vì gia đình mà bài tập về nhà làm không xong, lại còn bị la trước lớp. Cho nên dù rất muốn rất muốn nói chuyện với anh nhưng tâm tư tôi mặc cảm vô cùng, tôi cũng không dám đi đến trước mặt anh nói một câu, chúng tôi kết bạn nhiều năm sau, khi bên người tôi mọi người đều bắt đầu nói về chuyện hôn nhân nhưng tôi vẫn chưa bao giờ quên được tình cảm đơn phương của tôi những năm trung học. Tôi không hề có áp lực, nhưng ba mẹ tôi tựa hồ rất có áp lực, bọn họ tìm bạn bè chung quanh chắp nối, lợi dụng hết thảy tài nguyên’ có thể lợi dụng chỉ để giới thiệu đối tượng xem mắt cho tôi. Nhưng kết quả thường thường na ná như nhau, nam nhân tôi xem vừa mắt mình thì lại thấy tôi chướng mắt, nam nhân để ý tôi thì tôi xem không đến một ngày nhỏ bạn nói với tôi, “Mình giới thiệu cho bạn một người vô cùng tốt được không?! Anh ấy là Lí Minh Ngôn, bạn chắc là biết anh ấy mà? Là bạn hồi tiểu học của bạn ấy! Người ta vừa cao vừa đẹp trai, điều kiện lại tốt nữa, bạn xem hai người lại có quen biết từ hồi nhỏ nữa. . . . . .”Đêm đó, khi tôi ấn số điện thoại chuẩn bị gửi tin nhắn cho Lí Minh Ngôn, tâm tình rất là hồi xưa xem anh cũng chưa từng nhìn tôi liếc mắt một cái, nếu nhiều năm sau gặp lại, anh phát hiện thì ra tôi chính là một nửa mà anh vẫn một mực tìm kiếm trong biển người này, sau đó yêu tôi yêu oanh oanh liệt liệt chết đi sống lại, này. . . . . . Oh~~, đây là cuộc sống máu chó cỡ nào a!…………………Lịch âm, năm 2008. Thành phố C buổi sáng bảy giờ bầu trời vẫn một màu u ám mênh mông, một chị bạn đưa chúng tôi đi đến sân giờ, tiếng gầm rú của chiếc boing 737 phát ra khi xuất phát, bay thẳng lên trời xanh. Chúng tôi đi thẳng về và Lí Minh Ngôn bất quá cũng chỉ mất liên lạc một thời gian, anh thế nào lại nói ra sân bay đón người, nhìn tầng mây trắng trôi nổi trên không trung qua cửa sổ, tôi bề ngoài có vẻ bình tĩnh nhưng nội tâm thì đang mãnh liệt gào giờ ba mươi phút, máy bay hạ cánh. Bầu trời quê hương, ánh mặt trời chiếu khỏi máy bay việc đầu tiên tôi làm là gọi ngay cho Lí Minh Ngôn, gần đến lúc gặp mặt tâm tình tôi an bình một cách kỳ dị. Tôi mặc một chiếc áo khoác màu trắng lông dê, đi một đôi tất giấy màu đen, đôi chân gầy lúc này thật mệt mỏi. Chị tôi hỏi tôi có lạnh không, tôi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực liếc mắt nhịn chị “Lạnh? Đây là cái gì?”Quả thật tôi rất lạnh, có điều chỉ có như thế chân mới có thể nhét vào trong giày, ngoài ra tôi không có biện pháp khác phong độ, ấm áp chính là cái chúng tôi rời khỏi sân bay đi đến bãi đỗ xe, một chiếc Audi Q7 từ từ chạy đến, người trên xe ấn còi. Xe dừng lại cách đó không xa, một người cao lớn, dễ nhìn bước xuống xe. {hana thích maybach nhưng Q7 cũng đệp nhá}Ánh mặt trời lúc ấy thật đẹp, không trung một màu xanh thẳm, những ánh nắng huy hoàng chiếu xuống người anh khiến anh như tỏa ánh hào quang. Anh mặc một chiếc áo khoác da đơn giản cùng quần bò, anh đứng trong ánh hào quang, mỉm cười đi tới phía chúng tôi. Đã bao nhiêu năm…. Ba năm cấp hai, ba năm cấp ba, bốn năm đại học, một năm rưỡi làm việc. Mười một năm rưỡi chưa từng một lần nhìn thấy anh xuất hiện, thế nhưng tôi đã tưởng tượng về anh, và giờ đây hình dáng của anh – Lí Minh Ngôn đúng như tôi đã vẫn luôn đẹp trai như thế, khuôn mặt trái xoan cùng làm da trắng, bộ dạng cực kỳ tuấn tú. Chờ anh đến gần, tôi nói “Còn nghĩ anh lạc đường cơ.” Con người tôi có tật, hễ trong lòng căng thẳng nói năng sẽ vô cùng bừa bãi, rối rắm, câu đầu tiên nói ra đã nghi ngờ IQ của người ta. Trong lòng tôi vô cùng buồn bực thế mà anh vẫn còn cười được. Chỉ một độ cong thích hợp cũng tạo nên nụ cười đẹp như ánh mặt trời, nhìn thật thích nha, tuy có phần hoảng hốt nhưng tôi thật sự không dám tin đây là sự lên xe mới phát hiện thì ra anh có đi cùng bạn, người bạn của anh bỡn cợt trêu đùa “Lí Minh Ngôn tối hôm qua hai giờ hơn mới đi ngủ, hôm nay mới sáng sớm đã nói là phải đi đón người, tôi còn đang nghĩ không biết sao cậu ta tích cực như thế, thì ra là đi đón hai người đẹp.”Tôi cùng chị ngồi một bên chỉ cười và không ngừng nói cảm ơn. Khi phát hiện ánh mắt Lí Minh Ngôn dừng trên người tôi, trái tim tôi đột nhiên thắt đó có thể cho tôi cái gương a, phấn trang điểm không có bị bay đi chứ? Không biết mắt có biến thành mắt gấu mèo hay không? Lông mi không bị rơi lả tả như chân nhện chứ? Màu môi không phải quá đậm đi? Tôi chính mới bốn giờ đã dậy để trang điểm, vật vã hai tiếng mới làm xong a! Càng nghĩ càng không lo lắng, tôi nhịn không được mở lớn mắt, khóe miệng cong lên mỉm đường trở về người lái xe là bạn anh, Lí Minh Ngôn nói anh có việc một chút. Phần sau của chuyến hành trình tôi thấy anh không hề nhàn hạ, điện thoại liên tục reo, đều là nhưng chuyện có vẻ quan trọng. Vất vả lắm mới thấy có chút rảnh rỗi tôi vội vàng nói “Anh bận rộn như vậy mà vẫn dành thời gian đi đón em, vậy khi nào cho em có cơ hội mời khách để tỏ lòng biết ơn a!” Anh cười cười nói “Không cần, không cần khách khí.” Tôi….. chìm vào yên lặng…..Khách khí cái đầu anh ấy! Đây là đang tạo cơ hội a!Khi xe đi vào thành phố điện thoại của Lí Minh Ngôn càng dày đặc. Tôi nhìn bộ dạng nghiêm túc khi nói chuyện điện thoại của anh, một cái gật đầu, nhíu mi hay mỉm cười đều rất thuận Minh Ngôn xuống xe trước một toa nhà lớn, anh nói là có việc gấp cần giải quyết ngay lập tức, anh còn cẩn thận dặn bạn anh đưa chúng tôi về nhà, sau đó phất tay rời đi. Nhìn thân ảnh cao gầy của anh bước đi lòng tôi bỗng nhiên mềm ra, có chút cảm động, có chút thương yêu, còn có chút gì đó hơi buồn buồn….Người đàn ông bận rộn như vậy, đêm hai giờ mới được ngủ, sáng nay lại dậy sớm ra sân bay đón người, điều này khiến cho tôi suy phố của chúng tôi là một thành phố nhỏ, gần đến tết nên bên ngoài người cũng đông hơn bình thường vài phần. Trên đường ồn ào nhốn nháo, rất náo nhiệt, có điều mỗi lần nhìn thấy đôi yêu nhau nào đi qua tại sao trong đầu tôi lại truyền đến hình ảnh tôi cùng Lí Minh Ngôn dắt tay nhau diễn trò tình yêu lại khiến mọi người kinh sợ a!Cả người tôi đang bị thiêu đốt bởi suy nghĩ. Không biết người mẹ thích buôn chuyện của tôi từ đâu bay ra, ý nhị nói “Ăn…. Béo như con heo còn muốn ăn…….. Mau giảm cân đi……..” Không biết sao lời nói lọt vào tai tôi lại thành “Lí Minh ngôn còn không có hẹn con….. Ăn như heo…. Có người coi trong con mới lạ đấy…..”Tôi máy móc hét rống lên “Con là con heo vui vẻ! Cũng không thấy có gì không tốt a? Con còn không biết sống hay không! Mẹ làm chuyện khác không liên quan đến con không được a!”Người mẹ này cũng quan tâm quá đi, trong lòng đã ầm ĩ lắm rồi, còn có thể lần lượt cứa dao vào vết sẹo còn chưa lành sao, sợ con không biết được người ta không quan tâm con ta không quan tâm thì muốn tôi làm thế nào bây giờ? Tôi không thể biến khuôn mặt mình thành thần tiên cùng dáng người ma mị, đây là bị kịch của tôi tục mấy ngày không có chút tin tức, tôi đối với Lí Minh Ngôn đã hết hi vọng hoàn toàn. Đúng vậy, cái loại đàn ông anh tuấn nhiều tiền như thế sao có thể coi trọng một người so với những người con gái bình thường khác còn có phần béo hơn đâu?Sự thật đúng là một màn máu thật rõ ràng đã đạp đổ mộng phim truyền hình.…………..Cuối đông, những ngày này tuyết vẫn rơi, không khí se se lạnh thổi đến. Dù sao cũng chẳng có hẹn với ai, tôi đem vùi thân hình to mọng của mình trong áo lông to lớn. Phong độ cái rắm, ấm áp vẫn là tốt nhất. Chần chừ đứng trước cửa một hiệu thuốc, rồi lại bừng bừng khí thế, vọt chạy về phía chiếc cân leo lên, không thể tin được, một trăm hai mươi cân. Bị dọa đến thần sắc biến mất, tôi hoàn toàn thất vọng. {hana ở đây trung quốc 2kg = 1kg của mình, chính vì thế mỗ nữ của chúng ta chỉ nặng có “60kg” thôi. Haha}Hôm nay trong khi đang cùng chị em tốt đi KTV gào thét dọa người thì điện thoại đột nhiên vang lên, lấy ra mới thấy, chính là Lí Minh Ngôn!Chỉ dùng hai ba bước tôi đã vọt tới ngoài cửa nhận điện nói. “Đang làm gì thế?”Tôi nói, “Cùng bạn học đi KTV ạ.”Anh nói, “Đi xem phim không?”Đây…. Anh, anh hẹn tôi? Anh đang hẹn tôi? Anh thật sự đang hẹn gặp tôi a!Tôi hưng phấn trả lời, “Xem phim ạ, được ạ! Có điều… chúng ta để hôm nào đi? Hiện tại em đang cùng bạn học đi KTV.”Còn một nguyên nhân khác, hình tượng hiện tại của tôi thật thảm hại, cả người nhìn không khác gì con gấu bắc cực!“A, để sau vậy.” Điện thoại bị mười phút sau khi điện thoại bị ngắt tôi mới phát hiện thì ra điện thoại đã bị cúp. Trời đất chứng giám, tôi sao lại muốn từ chối lời hẹn của anh chứ, chẳng qua…. Ai!Trong lòng tôi thầm nghĩ, Lí Minh Ngôn hẹn tôi đi xem phim có nghĩa là đối với anh tôi cũng có chút ý nghĩa đi? Đúng vậy đi? Chắc chắn là vậy. {hana mỗ nữ đầu óc có vấn đề, hỏi tu từ rùi tự trả lời… ách}Tối hôm nay, tôi nằm trên giường trằn trọc qua lại, trong đầu óc chỉ toàn về Lí Minh Ngôn, anh dáng người cao ngất đứng dưới ánh mặt trời, khuôn mặt anh tuấn nhưng mang một chút mệt mỏi, trong đáy mắt mang theo ý cười.. tôi thật sự rất muốn gặp lại anh! Anh có ý hẹn tôi, vậy tôi cũng có thể chủ động hẹn anh cầm điện thoại trong tay, tay run run ấn một loạt ký tự tin nhắn mai anh rảnh không? Em muốn đặt anh nhắn được gửi đi lúc chín giờ, tôi ngồi đợi đến gần sáng mới đi ngủ, sáng sớm hôm sau, sau khi rửa mặt chải đầu, chuẩn bị trang phục tươm tất, lại bắt đầu chờ, chờ đến giữa trưa, trong lúc đó cũng từ chối hết tất cả các cuộc hẹn nhưng cũng không nhận được chút tin tức nào của Lí Minh Ngôn, tôi đúng là đợi anh chỉ thua “hòn vọng phu” rơi lệ đón gió thôi. Buổi tối tám giờ, lại bị đám bạn thời trung học thúc giục lôi đi, tôi vui vẻ nhận lời, nếu không thay đổi không khí một chút chắc tôi sẽ điêm tập chính là tốt nhất, một đám bạn học cũ cùng nhau vui đùa giận hơn mắng chửi trêu trọc nhau, thoải mái tận chân trời đi. Ai ngời điện thoại lại kêu, vừa lôi ra, lại là Lí Minh Ngôn…. Tôi lại nhanh chóng bước ra khỏi hình như nghe thấy bên này ôn ào náo nhiệt, trực tiếp hỏi, “Lại đi hát à?”Tôi bất đắc dĩ cười gượng, “Đúng vậy.”Sao có thể toàn cố tình chọn thời điểm này gọi điện thoại đến a….
Có thể bạn sẽ thích 1 tháng trước Không Làm Thế Thân 8,711 4 Chương 72 1 tháng trước Marguerite Ngày Xuân 1,158 3 Chương 8 Bạn học Hứa 1 tháng trước Hứa Với Em Một Đời Bình An 1,176 3 Chương 7 Kết thúc 1 tháng trước Tạo Tác Thời Quang 2,073 4 Chương 23 Kinh Triệu Doãn 1 tháng trước Nhiều Năm Trôi Đi 1,489 3 Chương 14 “Bạn gái con là Hạ Kinh Niên.” 1 tháng trước Chăm Chỉ Học Tập, Ngày Ngày Yêu Đương 4,061 4 Chương 56 “Thư tình” 1 tháng trước Chân Tình Người Một Đời Không Quên 5,003 3 Chương 48 Giang Thiếu Hào Phóng 1 tháng trước Người Định Hình Tâm Lý 1,499 3 Chương 56 Kết thúc 1 tháng trước [Mau xuyên] Luận 1001 Cách Chết Của Nữ Phụ 2,869 3 Chương 76 1 tháng trước Chiết Yêu 1,960 3 Chương 63 Phiên ngoại Phượng Thành 1 tháng trước Bạc Vụ 4,367 5 Chương 104-105-106 1 tháng trước Cưa Vợ, Cưa Chồng 1,747 3 Chương 51
Cuối tuần, sáng sớm tôi đã tỉnh, mở to hai mắt nhìn trần nhà nhưng lại không muốn ngồi đầu không thể khống chế lại nhớ đến đủ loại hình ảnh khi mình cùng Trần Diệu Thiên ở một chỗ. Tôi giật mình phát hiện là tôi rất ít khi nào nhớ tới anh, thời gian tôi dành cho anh rất ít. Cho tới nay, tôi đều cắm đầu cắm cổ theo đuổi Lí Minh Ngôn, có bao giờ mà nhớ tới Trần Diệu Thiên đâu……….“Sao còn chưa ngồi dậy?” Mẹ đi vào phòng tôi hét to, “Cuối tuần, Tiểu Thiên không hẹn hò với con sao?”Tôi không để ý tới mẹ nữa, tiếp tục nằm ở trên giường giả bộ ngay lại ngồi xuống ở đầu giường của tôi, tiếp tục nói, “Tiểu Thiên, đứa nhỏ này cũng không tồi! Cứ như lần trước, mẹ thấy nó chạy đến nhà chúng ta ăn cơm, con ăn mới có mấy miếng đã đứng dậy đi mất, mẹ nói giỡn với nó là lãng phí lương thực là không được, ấy vậy mà nó chủ động lấy cái bát của con, đem cơm còn thừa lại của con đều ăn hết. Con nói xem, người ta là đại thiếu gia sống sung sướng ăn nhàn lại yêu chiều con như vậy, con xem thử nói nó thích con bao nhiêu?! Con sao không biết chừng biết mực? Con không biết, lúc con nói con đi hẹn hò, chân trước vừa đi là thái độ của Tiểu Thiên đã vô cùng khó chịu rồi, đến mẹ xem mà còn thấy khó chịu nữa là, thực hận không thể đem con nha đầu ngu ngốc chết tiệt này về nhà đánh cho một trận! Con nói người ta một đứa nhỏ tốt như vậy mà bị con tra tấn như thế? Chịu nổi không?”Mẹ ngồi ở đầu giường không ngừng nói, không nói thì thôi, càng nói thì càng nghe càng phiền lòng, tôi rốt cuộc không chịu đựng được nữa, hô lên, “Người ta đã muốn đính hôn, đính hôn với một cô gái có gia thế có tướng mạo, mẹ còn nhắc tới cái gì nữa!” Ai biết đâu trong nháy mắt, nước mắt cũng ào ạo rơi xuống.“Nó đính hôn?” Mẹ tôi sửng sốt cả nữa ngày mới nói, “Không có nghe nó nói qua, con gái, con có nghe lầm không?”“Làm sao mà lầm được?” Tôi kích động lập tức ngồi dậy, rút thiệp mời từ trong ngăn kéo ra, “Mẹ xem đi! Đây là thiếp mời đó! Bọn sẽ ở trong một chiếc du thuyền xa hoa làm lễ đính hôn!”Mẹ tôi cầm vé tàu trên tay, chợt liếc mắt một cái nhìn lại, kêu lên sợ hãi, “Du thuyền xa hoa Mộng Ảo lần đầu xuất phát! Du thuyền siêu xa hoa năm sao!”“Mẹ kích động cái gì chứ! Con rể mà mẹ luôn mồm nhắc tới sẽ ở trên chiếc du thuyền đó đính hôn với người con gái khác đó!” Tôi không thể chịu đựng được nữa, hô to với đột nhiên chạy tới trước cửa ngăn tủ, lục tung lên tìm quần áo cho trong chốc lát là một bộ quần áo đã bị ném tới trước giường, mẹ quát tôi nói, “Bây giờ lập tức mặc quần áo, đi đem con rể của mẹ cướp về cho mẹ! Mẹ nhất định Tiểu Thiên là con rể rồi, trốn không thoát đâu! Đi thôi! Nó nhất định là đang chờ con! Con tự mình ngẫm lại xem, trong hai người các con nó toàn là chủ động, bây giờ nên đổi thành con nên cố gắng đi! Hạnh phúc là phải tự mình tranh thủ!”Tôi trầm mặc nhìn mẹ.“Chân Tâm, con nghe mẹ khuyên một câu đi, đầu năm nay đàn ông còn chân tình như vậy thật sự rất ít. Cho dù là vì tương lai của con, đi thôi!”“Nhưng mà………….” Tuy rằng trong nội tâm cũng có một ngọn lửa thiêu đốt nhưng tôi còn chần chờ.“Con tự hỏi trái tim mình một chút đi, nếu Trần Diệu Thiên khờ dại đính hôn cùng một cô gái khác, con có khó chịu hay không?”“Có!” Tôi trả lời xong nước mắt lại một lần nữa rơi xuống, nghẹn ngào nói, “Con sẽ rất khó chịu………”“Nếu con biết không có nó con sẽ khó chịu, vì cái gì con không đi tranh thủ?” Mẹ tôi nắm tôi kéo dậy từ trên giường, “Nhanh lên, thay quần áo, rửa mặt trang điểm chuẩn bị đi ra ngoài, nhanh chóng mang con rể của mẹ về đi!”Một giờ sau, tôi trang điểm rực rỡ bị mẹ tôi đá ra cửa bị mẹ kích động, trong lòng nhiệt huyết hẳn lên, ôm tâm trạng liều chết đi cướp con rể về cho mẹ tôi. >”Cạnh bờ sông, một chiếc du thuyền màu trắng thật lớn đang thả neo ở đó. Từ xa nhìn lại, hoa lệ hoành tráng tựa như một tòa thành dựng trên sông. Trên thuyền ruybang tung bay, người ta đi tới đi lui náo nhiệt không dứt, vô cùng náo nhiệt. Tôi cầm vé tàu trong tay, ở trong lòng tự cổ vũ mình lần thứ một ngàn là không được lùi bước, cố lấy dũng khí theo dòng người bước lên boong thuyền, người phục vụ dẫn tôi đến một gian phòng, cửa sổ thật lớn mở ra làm cho người ta thấy rõ cảnh trên sông, xa xa có mây mù như ẩn như hiện. Không biết Lí Minh Ngôn có lên thuyền không. Tôi với anh không hợp ý nhau, buổi sáng anh gọi điện thoại tôi còn một mực nói rằng mình chắc chắn không đến. Nhưng mà, bây giờ lại xuất hiện tại nơi này…….Mặc kệ, việc cấp bách là hẳn phải nhanh chóng tìm được Trần Diệu Thiên mới được. Tôi phải cướp anh đi trước khi lễ đính hôn tiến mà thuyền này lớn như vậy, tôi phải đi chỗ nào để tìm được anh đây?Ở trong phòng càng đợi càng lâu, tư tưởng của tôi lại dao động không ngừng. +_+……………. Tôi có chắc chắn là Trần Diệu Thiên có thật yêu tôi sao? Nếu anh chỉ là nhất thời xúc động thì làm sao đây? Nếu về sau anh lại đi tìm người con gái khác thì làm sao bây giờ? Nếu một ngày anh chê tôi nhục nhã thì làm sao bây giờ? Nếu……. nếu anh thật sự đính hôn với Lưu Tuệ, cho dù tôi có tìm anh thì cũng bị anh cự tuyệt………….Nhiều cái nếu như vậy, tôi có thể chấp nhận được không?Lần nữa do dự bồi hồi, bất tri bất giác, bên ngoài trời đã tối rồi. Xa xa có thể thấy được những ngọn đèn lấp lánh, tôi quyết định thừa dịp bóng đêm, đi chung quanh giải sầu một vừa mới cửa ra là đã nhìn thấy một người tôi không muốn nhìn thấy rồi—Lưu Tuệ, cô ấy nhìn tôi nhoẻn miệng cười, “Cậu quả nhiên là đến đây!”“Cơ hội du lịch miễn phí đương nhiên là không thể bỏ qua rồi!” Tôi cũng cười trả lời lại, nhưng mà nhìn thấy vẻ mặt cô dâu hạnh phúc cửa cô ấy là nụ cười của tôi không thể khống chế lại có chút chua ấy đi vào phòng tôi, “Chân Tâm, ngày mai cô làm cô dâu phụ của tôi được không?”“A?”“Thế nào?” Cô ấy nhìn tôi cười động lòng người, “Tôi của thấy chúng ta rất có duyên phận, nếu cậu đến làm cô dâu thật sự là rất thích hợp! Một yêu cầu nho nhỏ như vậy, cậu sẽ không phải không đáp ứng đấy chứ?”“Cái này……….. đến lúc đó xem tình huống đi………..” Tôi đáp có lệ.“Còn xem tình huống gì nữa, quyết định như vậy đi!” Cô ấy vỗ vỗ bả vai của tôi, “Đêm nay nghỉ ngơi cho khỏe, tôi cũng trở về nghỉ ngơi!”Lúc Lưu Tuệ đi rồi tôi đúng là đứng ngồi không yên mai bọn họ sẽ đính hôn, đây là cơ hội cuối cùng của tôi………….Tôi không thể buông tay được………… nhất định không thể buông tay như vậy được………..Trên boong tàu đèn sáng rực rỡ, dàn nhạc hòa tấu đang biểu diễn, thức ăn ngập tràn, từng đôi trai gái đang khiêu vũ hoặc là đang đứng cạnh boong tàu đón gió. Tôi ở trong đám đông tìm kiếm thân ảnh của Trần Diệu Thiên nhưng lại mãi mà không tìm lâu cũng không có kết quả, tôi mất mác đi trở về. Để điều tiết tâm tình, tôi dựa vào lan can nhìn về nơi xa, nhưng lại vẫn khó chịu như cũ. Tôi lấy di động ra, mở máy, tìm đến số của Trần Diệu Thiên…………… màn hình tắt…….. tôi lại mở máy……Khẽ cắn môi, gọi qua di động của tiếng tít tít’ vang lên, bên kia vang lên giọng nói của anh, “Alo?”“Alo,” giọng tôi nhỏ như tiếng muỗi kêu, “Cái này………. Anh ở nơi nào……..”“Anh ở trong phòng yến tiệc lầu ba!” Anh trả lời ngắn gọn, ở đầu dây bên kia còn vang lên âm thanh ồn ào.“…………. Anh bây giờ đang bận sao?”“Không sao, đang an bài một chuyện!”Là an bài tiệc đính hôn ngày mai đúng không………….Trái tim khẽ nhói đau, sau một lúc lâu, tôi mở miệng, “Vậy anh cứ tiếp tục đi!” Nói xong tôi lập tức gác điện bước từng bước trở về………Nhanh lúc tôi sắp đi trở về phòng mình, trong lòng càng ngày càng buồn làm cho tôi dừng xoay người lại chạy lên phía lầu ba…………Quách Chân Tâm, hạnh phúc là phải tự mình tranh thủ được! !Lúc trước liều mạng theo đuổi một người không chút để ý mình, bây giờ lại làm đau lòng người chân thành thích mình, vì cái gì lại tréo ngoe như thế chứ?!Vì đây là hạnh phúc chân chính của tôi mà ………. ^__^Đại sảnh xa hoa, xanh vàng rực rỡ rồi lại như ảo mộng, những quả bong bóng trái tim màu hồng bay giữa không trung, những đóa hoa hồng kết lại thành hình trái tim, một hàng chữ vĩnh kết đồng tâm thật to thật đẹp đập vào mắt tôi……… Tôi ngây người hồi lâu mới hồi phục lại tinh thần, mọi nơi có rất nhiều nhân viên đang bận rộn công tác, tôi nhìn trái nhìn phải nhưng vẫn không thấy bóng dáng Trần Diệu giữ chặc một người, hỏi, “Xin hỏi Trần Diệu Thiên ở nơi nào?” “A, cô nói Trần tổng à, anh ấy đang ở bên ngoài!” Theo hướng ngón tay của cậu ta chỉ, tôi nhìn thấy một bóng dáng màu đi ra đại sảnh, đi về phía Diệu Thiên một mình đứng ở đầu thuyền, mặc tây trang mang giày da, bóng dáng đứng thật im lặng, giống như đang muốn dung nhập vào trong bóng đêm. Giờ phút này, anh làm cho người ta cảm thấy mình là một người đàn ông vô cùng vững vàng và trầm đi lên trước vài bước, anh đột nhiên xoay người, trong nháy mắt nhìn thấy người đến là tôi, trong mắt anh là kinh ngạc, lập tức là vui sướng không che dấu bước một bước đi về phía anh. Khoảng cách chúng tôi càng ngày càng gần, hơi thở của anh theo gió mà đánh úp về phía sông thổi làm tóc anh rối đi, anh đứng đó lẳng lặng nhìn tôi, hai mắt sáng giống như ngôi sao, soi động lòng vị này là cỡ nào quen thuộc……. Vẫn là hương vị của người vẫn kề bên tôi………“Anh……….” Mới vừa mở miệng, giọng của tôi liền nghẹn ngào, “Không cần……. đính hôn….. được không………….”Qua hồi lâu, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói nhẹ nhàng của anh, “Vì sao?”“. . . . . . . . . . . .” Có rất nhiều điều muốn nói trong lòng nhưng lại không biết như thế nào nói ra. Tôi không biết nói thế nào, chỉ có thể hai tay ôm chặt nhẹ giọng thở dài, hai tay cũng ôm chặt lấy tôi không ai nói gì, chỉ là gắt gao ôm lẫn nhau, cái ôm này chặt chẽ làm cho người khác hít thở không thông, hình như là sợ hãi nếu buông lỏng thì đối phương sẽ biến mất.“Tiểu Trư……..” Anh ở bên tai tôi khẽ nói, giọng nói ôn nhu như ánh trăng.“Gì cơ?”“Có thể được em ôm chặt lấy, loại cảm giác này thật là……..” Anh nhẹ giọng nở nụ cười, “Anh cũng không biết nên nói như thế nào…….“Anh muốn nói cái gì?” Tôi không hiểu.“Anh cũng không biết anh muốn nói cái gì……” Anh tiếp tục cười cười, nụ cười có chút mơ hồ, có chút ngốc nghếch, “Tóm lại được em ôm gắt gao thế này….. cảm giác……. Thật khá tốt!”Tôi chuẩn bị ngẩng đầu lên nói chuyện thì bỗng dưng anh lại dùng sức ôm chặt tôi vào trong lòng ngực lần thứ hai, ở bên tai tôi nhẹ giọng nói, “Ngoan, để cho anh ôm em thêm chốc lát!”Tôi vùi đầu ở trong lòng anh, hít mũi, cố gắng dùng giọng nói bình tĩnh nhất nói với anh, “Không cần đính hôn, được không?”“Cái này………” Anh chần đẩy mạnh anh ra, trợn mắt nói với anh, “Nếu đã nói thích em, vì sao còn đính hôn với người con gái khác?”Anh trầm mặc, có chút bất đắc dĩ nhìn tôi. Thật lâu sau chậm rãi nói, “Đính hôn với người con gái khác có lẽ sẽ từ từ quên đi tình cảm với em!” Anh cười cười, mang theo chút buồn bã, “Anh không thể cứ như vậy đi xuống được?”“Cái gì kêu là như vậy đi xuống?” Tôi hỏi lại.“Đau lòng, khó chịu, khó chịu đến mức ngay cả hô hấp cũng đều rất thống khổ……” Nụ cười trên mặt anh càng thêm chua sót, “Chẳng lẽ anh phải cứ như vậy đi xuống sao?”“Nhưng………..anh không thể cho em một cơ hội sao?” Tôi tiến lên một bước, bắt lấy áo anh, nhìn thẳng vào mắt không trả lời, trong lòng tôi lại càng thêm khó chịu, tôi lần thứ hai ôm chặc anh, “Em muốn được yêu……….em muốn yêu anh……. Nói không chừng chúng ta sẽ hạnh phúc…… nói không chừng chúng ta thật thích hợp…… không cần cứ như vậy mà buông tay em ra, được không…..” Bi thương trong lòng không khống chế được cứ trào ra, tôi ở trong lòng anh khóc thành tiếng, “……… anh không được buông tay em ra……. Em vẫn đều ảo tưởng một ngày nào đó có một hoàng tử có thể yêu em, cho em yêu thương thật nhiều…….. em đẽ cho Lí Minh Ngôn là hoàng tử của em………. Nhưng không phải……… là em quá ngu ngốc…… rõ ràng anh mới chính là…….. chỉ có khi ở cùng anh một chỗ, em mới được sủng ái như công chúa………. Chỉ có mình anh………..”Anh nhẹ nhàng vỗ về phía sau lưng của tôi, dỗ dành nói, “Tiểu Trư không khóc, ngoan, không khóc nữa……….”Tôi dần dần ngừng khóc nhưng vẫn ở thật lâu dựa vào trong ngực Trần Diệu hưởng thụ cảm giác hơi thở của anh vây quanh, một giây cũng không nguyện ý rời đi. Anh gắt gao ôm tôi, cằm tì trên đỉnh đầu tôi, tay vẫn vuốt lưng đến khi gió biển thổi làm tôi hắt xì, anh mới buông ra, cười cười nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, ôm tôi trở về phòng. Sau khi anh ôm tôi đặt trên giường, tôi lại lớn gan kéo mạnh anh xuống, quay mình đặt thân trên người, gắt gao quấn lấy anh……..Tôi thừa nhận, trong lòng tôi là không có cảm giác an toàn, tôi sợ buổi tối anh sẽ đi tìm Lưu Tuệ….“Tiểu Trư…………” Giọng anh mang theo chút khàn khàn, “Em như vậy…….. là câu dẫn anh……” Tôi dùng miệng chặn ngang lời nói của anh, khi đầu lưỡi chạm nhau, anh quay mạnh thân mình, nháy mắt đã đem tôi đặt dưới thân, hung hăng hôn lên môi của có thể thành công hạ gục anh, trong bóng đêm tôi đỏ mặt sờ soạng làm thế nào để cởi bỏ cúc áo của anh. Nhưng mà ai biết, sờ nửa ngày vẫn không làm cách nào mở nó ra được, tôi khó thở, hết cách chỉ còn nước luồng tay trực tiếp vào trong áo anh, vuốt ve thân thể người anh run lên, đột nhiên đẩy tôi ra, đứng lên. Anh không nhìn tôi chỉ nói nhanh là. “Em nghỉ ngơi đi!” Nói xong liền đi ra ngoài tim bỗng dưng đau thật đau, thân thể càng ngày càng cảm thấy lạnh…..Anh cự tuyệt tôi rồi………… Anh thật sự đã cự tuyệt tôi rồi……….Cho dù luôn miệng nói thích tôi………. Nhưng anh thật sự muốn cùng cô gái khác đính hôn rồi………………
Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Hữu Ảnh Vô Tung Thể loại Ngôn Tình Nguồn ringringring0sunny Trạng thái Full Chương cuối Phiên ngoạiGiới thiệu truyện Truyện Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh của tác giả Hữu Ảnh Vô Tung là một trong những truyện rất thú vị về cô gái chinh phục chàng cô biết sử dụng ngôn ngữ hình thể, không nói bằng lời nhưng người nhìn vẫn hiểu ý cô!!! Tất cả những điểm mạnh luôn được cô khám phá trình diễn đường cong của phụ nữ rất đẹp nhưng chưa hẳn ai cũng biết làm nổi bật mình. Cùng theo dõi tác phẩm để có thêm kinh nghiệm này Ebook Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh – Hữu Ảnh Vô Tung FullEbook Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh – Hữu Ảnh Vô Tung – Full Epub – FullEbook Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh – Hữu Ảnh Vô Tung – Full Prc/Mobi – FullEbook Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh – Hữu Ảnh Vô Tung – Full Pdf – Full
truyen dung hap dan ha guc anh