Theo EVNSPC, đồng bộ với công trình đường dây 220kV Kiên Bình - Phú Quốc giai đoạn 1, vận hành ở cấp điện áp 110kV còn có: công trình Trạm biến áp 110kV Nam Phú Quốc, công suất thiết kế là 2 máy x 63MVA, giai đoạn đầu lắp 1 máy 63MVA và phần đường dây đấu nối 2 mạch NGÀY 4:TẠM BIỆT PHÚ QUỐC ( ĂN SÁNG) Sáng: Quý khách bữa sớm Buffet tại nhà hàng. Đoàn tự do thoải mái tham quan, nghĩ chăm sóc tự chính bới khách sạn. 09h00: Quý khách hàng làm giấy tờ thủ tục trả phòng, xe gửi đoàn ra sảnh bay Phú Quốc làm thủ tục đáp chuyến bay quay trở Lĩnh Chứng Phía Sau, Ta Bị Phu Nhân Sủng Đến Hoài Nghi Nhân Sinh. Đánh giá: 8.1/10 từ 15 lượt. Danh sách chương Đọc truyện Yêu cầu truyện. « mạng tiểu thuyết độc nhất vô nhị ký hợp đồng tiểu thuyết: Lĩnh chứng phía sau, ta bị phu nhân sủng đến hoài nghi nhân sinh Sáng ngày 24-04-2022, cùng với các em nơi mái ấm, mọi người dậy sớm: ăn sáng và chuẩn bị cho hành trình ngày mới. Sau khi chào hỏi cha xứ Thanh Sơn, Dòng Ngôi Lời đang phục vụ nơi đây, đoàn di chuyển đến một nhà thờ vùng Chư Ruồi của anh chị em sắc tộc Jarai để cử hành Thánh lễ Chúa Nhật II Phục Sinh và ăn mừng lễ Phục Sinh cùng với dân làng. + Công trình: Villa K1-3 Star Hill Phú Mỹ Hưng + Khác Hàng: Anh Sủng + Dự án: K1-3 Star Hill Phú Mỹ Hưng + Ngày khởi công: 25.7.2019 - 450m2. + Công trình: Melosa + Khách hàng: Anh Thành + Dự án: Số 222 Vành Đai TRong, Quận 9 + Diện tích nhà: 270m2. Chị Ánh - Rosita Hành Trình Việt Nam. 15,949 likes · 576 talking about this. Tôi là Zupy, Tôi muốn chia sẻ mọi thứ về một Việtt Nam xinh đẹp. Công ty TNHH Khánh Sủng. Food & beverage company. Quán Ốc Tình Cờ 2. Local business. Thành Phố Sóc Trăng. Biển Phú Yên chiều nay Vương Lộc . #vietnamoi. # Clip bóc quà gây xôn xao được Ngọc Trinh mới đăng tải Mặc dù không bật mí rõ ràng về chủ nhân của món quà đặc biệt này nhưng qua không gian ai cũng biết được người tặng không ai khác là tỷ phú Hoàng Kiều.Bởi, hậu cảnh ghi lại trong clip trùng với hình ảnh ngồi bóc quà được chia sẻ trước đó của Ngọc Ăn uống theo lịch trình, ngày ăn 3 bữa từ trưa ngày đi đến trưa ngày về, thực đơn phong phú thay đổi thường xuyên. - Bữa sáng: 4 bữa sáng tại khách sạn. - Bữa chính: 9 bữa tiêu chuẩn 140.000 đồng/suất . Vé tham quan du lịch: - Vé vào cổng các điểm tham quan trong chương trình Vay Tiền Trả Góp Theo Tháng Chỉ Cần Cmnd Hỗ Trợ Nợ Xấu. Chương 40 Thế giới thứ ba – Minh tinh đang nổi và ảnh đế hết thời Tác giả Quyết Tuyệt Edit Kaorurits Đây là một gian phòng khách vô cùng rộng mở, một bên bày sofa bàn trà, bố trí cực kì ấm áp, mộg bên còn lại có đầy các loại thiết bị quay phim chụp ảnh, còn có mười mấy người đang đùa nghịch những thiết bị đó. Nơi này đang tiến hành quay phim… Không, hiện tại vẫn chưa tiến hành quay phim, quay phim chân chính phải đợi lát nữa mới bắt đầu. Nguyên nhân vì thế nên năm người đang ngồi ở sofa đều đang làm việc cá nhân. Trong đó có một cô gái bộ dáng nhỏ xinh đang nhìn ngắm trang điểm trên mặt, buồn bực oán giận “Ôi em có cái lông mi chưa có chải dính đẹp nữa…” Một phụ nữ khác rất có phong tình, dáng người phập phồng quyến rũ thì đang bôi kem chống nắng “Đừng có lăn lộn lông mi em nữa, lát nữa phải ra ngoài quay đó, bôi thêm kem chống nắng đi!” Ba người khác đều là đàn ông. Ba người này, một người hơn bốn mươi tuổi, nhìn có chút hung dữ, một người nhìn không đến hai mươi tuổi, là kiểu mỹ nam hiện giờ rất được ưa thích, hai người đó đều đang chơi điện thoại, còn người cuối cùng kia… Đó là một người đàn ông 24-25 tuổi, thân hình cao lớn tướng mạo anh tuấn, cũng là người có danh khí lớn nhất trong năm người, đang rất nổi tiếng, có nhiều fan – Ngôn Cảnh Tắc. Ngôn Cảnh Tắc là mấy năm nay đột nhiên bạo hồng*. *bạo hồng là từ chỉ một hiện tượng, một nhân vật nào đó, một diễn viên nào đó, chỉ nhờ một tác phẩm, hay một vai diễn, trong một bộ phim mà đột nhiên gia tăng độ nổi tiếng, thậm chí có thể nói là đổi đời trong một khoảng thời gian rất ngắn Thời điểm hắn bạo hồng đã 23, so với các tiểu thịt tươi khác, tuổi đã hơi lớn, nhưng hắn vẫn nổi, còn nổi đến rối tinh rối mù. Đó là vì hắn lớn lên xuất chúng, cũng vì hắn đủ nỗ lực, ba năm nay, hắn cơ hồ làm việc liên tục, tham gia không ít chương trình, quay không ít phim truyền hình, liên tiếp lộ mặt trước người xem, còn đắp nặn hình tượng chàng trai ấm áp như Mặt Trời, không ngừng vươn lên, đặc biệt làm cho người ta thích. Đại khái là do bình thường quá nỗ lực, hành trình thật sít sao, lúc này hắn dựa vào trên sofa, đã ngủ. “Quý Thừa Tu tới, mọi người chuẩn bị một chút, quay một đoạn ngắn với anh ấy.” Lúc này, có người từ ngoài cửa tiến vào, nói với mọi người trong phòng. Hai cô gái nhanh chóng trang điểm lông mi và kem chống nắng, hai người đàn ông vốn chơi điện thoại cũng cất điện thoại, người nhìn chưa đến hai mươi trong đó còn đẩy đẩy Ngôn Cảnh Tắc “Ngôn Cảnh Tắc, dậy đi.” Ngôn Cảnh Tắc tỉnh dậy. Vừa tỉnh tới liền phát hiện mình thành tiêu điểm của vô số người, Ngôn Cảnh Tắc trong lòng cả kinh, nhưng hắn cũng không thất thố, thậm chí giống như đối với chuyện này hết thảy dường như rất quen thuộc, lộ ra một cái tươi cười “Ngại quá, tôi ngủ quên mất.” Ngôn Cảnh Tắc biểu hiện không chê vào đâu được, kỳ thật trong lòng đang rất bồn chồn. Hết thảy trước mắt này hoàn toàn xa lạ đối với hắn. Hắn xuyên qua! Hắn không biết chính mình rốt cuộc là ai, cũng không có ký ức trước khi xuyên qua, nhưng hắn biết hắn xuyên qua, mà xem bộ dáng hiện tại, hắn hình như xuyên thành một diễn viên, hoặc là nghệ sĩ gì đó? Hắn phải làm sao bây giờ? Hắn đối vụ này dốt đặc cán mai! Càng quan trọng hơn là, hắn không có ký ức nguyên chủ! Hắn căn bản không biết kế tiếp nên làm gì! Ngôn Cảnh Tắc cảm thấy đầu mình có điểm đau, đang không biết nên làm thế nào cho phải, liền nghe được một người đội mũ lưỡi trai chỉ đạo “Cứ như vậy, tôi đếm ngược năm giây, chúng ta liền bắt đầu quay, 5, 4, 3, 2, 1…… Bắt đầu!” Giờ liền bắt đầu quay á? Bọn họ muốn quay cái gì? Ngôn Cảnh Tắc gấp đến độ muốn nhảy dựng lên, nhưng chẳng sợ trong lòng đều cứ nóng nảy như vậy, hắn vẫn duy trì gương mặt mỉm cười của mình. “Ngôn ca, em thích nhất là anh diễn tiểu vương gia.” người nam không đến hai mươi ngồi bên cạnh cười nhìn về phía Ngôn Cảnh Tắc “Tiểu vương gia quả thực chính là nam thần của em đó!” Ngôn Cảnh Tắc cười rộ lên “Cảm ơn đã thích…” Hắn nên nói cái gì? Hắn căn bản không biết tiểu vương gia là cái gì luôn ấy! Ngôn Cảnh Tắc đang rối rắm, cửa bị mở ra. Sau đó, xuất hiện một người đàn ông tầm ba mươi tuổi đi đến. Đây là một người đàn ông tràn ngập nam tính mị lực anh tuấn, mặt y góc cạnh rõ ràng, làn da có hơi đen, làm cho người ta có cảm giác thành thục ổn trọng. Vừa nhìn thấy người này, tim Ngôn Cảnh Tắc liền “thình thịch thình thịch” mà nhảy dựng lên. Hắn nhất kiến chung tình. Hắn đã biết mình vì sao lại xuyên qua, nhất định chính là vì người này! Trong lúc nhất thời, Ngôn Cảnh Tắc đều đã quên mình khẩn trương như thế nào. Nhưng mà, đúng lúc này, đầu của hắn choáng váng, theo đó, ký ức nguyên chủ liền dũng mãnh tràn vào đầu hắn. Ngôn Cảnh Tắc thiếu chút nữa liền duy trì không được nụ cười —— hắn thế mà lại xuyên thành một kẻ cặn bã! Nguyên chủ thân thể này cũng như hắn, tên là Ngôn Cảnh Tắc, chỉ là… là một kẻ khốn nạn từ đầu đến đuôi. Nguyên chủ sinh ra trong gia đình bình thường, từ nhỏ cha hắn đã xuất quỹ*, hoàn toàn mặc kệ người trong nhà, phải toàn nhờ mẹ vất vả nuôi hắn. *xuất quỹ thoát khỏi lề thói bình thường, chỉ việc come out của người đồng tính hoặc ngoại tình Nhưng hắn không hề đau lòng mẹ mình, ngược lại yêu cầu rất nhiều, còn một lòng cảm thấy mình tương lai sẽ đại phú đại quý. Bởi vì hắn lớn lên phi thường đẹp trai. Thời điểm nguyên chủ mười hai mười ba tuổi, liền hạ quyết tâm tương lai phải làm minh tinh, còn tin tưởng vững chắc mình sẽ nổi tiếng. Sợ sau khi nổi tiếng bị người ta đào được quá khứ đen tối, hắn vô cùng yêu quý lông chim của mình, đối ngoại luôn xây dựng hình tượng vô cùng tốt, nhưng đối với mẹ mình lại chưa bao giờ có sắc mặt tốt. Nguyên chủ liền trong ngoài không đồng nhất như vậy đến 18 tuổi, thế nhưng thật sự hắn tìm được cơ hội, vào giới giải trí. Nhưng mà, giới giải trí đâu có dễ sống như vậy? Trên thế giới này, trước nay không hề thiếu người lớn lên xinh đẹp! Người đại diện mang nguyên chủ đi khắp nơi phát ảnh chụp, đi khắp nơi để lại tư liệu, vừa nghe có đoàn phim tuyển người, liền lập tức chạy qua… Nhưng căn bản là tìm không thấy tài nguyên. Tư liệu nguyên chủ, người ta thường đều không xem. Cứ như vậy lăn lộn hai năm, nguyên chủ gì cũng chưa làm ra được. Nguyên chủ cơ bản còn muốn yêu quý thanh danh, không khỏi nôn nóng, thậm chỉ nguyện ý đi tìm kim chủ*, nhưng mấu chốt là kim chủ cũng không dễ tìm. *Kim chủ là một người có năng lực về tài chính người giàu có, tỷ phú. Kim chủ thường chỉ những người đứng sau chi tiền hoặc quan hệ cho các minh tinh, ngôi sao. Những người này không những chi tiền không đâu mà họ còn có thể ngủ với người được họ chi tiền hay được gọi là bao nuôi. Đàn ông đẹp trai phải ra đời tre già măng mọc rất nhiều, nguyện ý cưng chiều quý bà cũng không ít. Nếu hắn có chút danh khí, người ta muốn ngủ với tiểu minh tinh, có lẽ còn nguyện ý cho ra một cái giá không tồi, nhưng mấu chốt là hắn một chút danh khí cũng không có! Cố tình hắn yêu cầu còn cao, loại ngủ một giấc liền đưa chút tiền này, hắn không vui, hắn muốn người ta cho hắn tài nguyên. Thường xuyên qua lại, hắn đã 22, hợp đồng với công ty 5 năm cũng sắp hết, cũng vẫn chưa có thành tựu gì, lúc này, công ty hắn còn bị thu mua… Hắn ký hợp đồng là một công ty vô cùng nhỏ, bên bờ vực phá sản, bị một công ty thương hiệu lâu đời thu mua lại. Cũng chính là lúc này, nguyên chủ trong công ty nhận thức Quý Thừa Tu. Quý Thừa Tu là vai chính nhất của công ty lâu đời kia, cha mẹ y đều là diễn viên danh giá nhiều năm trước, chính y cũng đã bắt đầu diễn xuất từ sớm, bởi vì kĩ thuật diễn thật sự xuất chúng, thậm chí tuổi còn trẻ đã lấy được cúp ảnh đế. Chỉ là… Bởi vì y quá điệu thấp, cũng không tham gia các chương trình văn nghệ linh tinh, tuy rằng có tác phẩm, người ta cũng quen mặt y, nhưng nhiệt độ nổi tiếng không cao. Mấy năm nay các loại minh tinh theo lưu lượng từng đợt mà ra, sau khi một đám người nổi tiếng lên, cũng chẳng mấy ai chú ý đến y. Nhưng dù vậy, Quý Thừa Tu gia học sâu xa, còn ở trong giới lăn lộn nhiều năm như vậy, rất có nhân mạch. Nguyên chủ thật ghen ghét Quý Thừa Tu, cảm thấy Quý Thừa Tu quá ngu, rõ ràng có nhiều tài nguyên như vậy, còn không biết lợi dụng cho tốt vào… Sau khi ghen ghét, hắn thậm chí còn hận Quý Thừa Tu, hận bản thân không có gia thế như Quý Thừa Tu, vậy nên rõ ràng chỗ nào cũng xuất sắc hơn Quý Thừa Tu, nhưng lại không có nhiều tài nguyên như y. Nhưng hắn bề ngoài, lại mở miệng ra là một câu “tiền bối” lôi kéo làm quen Quý Thừa Tu. Nguyên chủ vì có thể lấy tài nguyên, ở trong công ty biểu hiện rất nỗ lực, cũng không biết có phải như vậy được lấy được hảo cảm của Quý Thừa Tu hay không, Quý Thừa Tu cho nguyên chủ một vài cơ hội. Nguyên chủ đều nắm bắt được, nhưng những cái gọi là cơ hội đó, đều là diễn vai nhỏ vai phụ gì đó, đối với nguyên chủ mà nói căn bản không đủ… Nguyên chủ không hề cảm kích, thật ra lại càng hận Quý Thừa Tu, cảm thấy Quý Thừa Tu là đang bố thí cho mình. Hắn một lòng muốn vượt qua Quý Thừa Tu. Nhưng mà khi nguyên chủ đang nghĩ như vậy, hắn bị người ta đưa cho một thẻ chìa khóa phòng, bảo hắn đi “hầu hạ” Quý Thừa Tu… Nghe nói là bởi vì Quý Thừa Tu đã nhìn hắn vài lần. Quý Thừa Tu thế mà lại thích đàn ông? Bởi vì Quý Thừa Tu nhìn hắn vài lần, hắn liền phải bị đưa đến giường Quý Thừa Tu? Nguyên chủ lúc ấy kỳ thật hoàn toàn có thể không lấy thẻ chìa khóa kia, không đến phòng Quý Thừa Tu, dù có đi… Lúc ấy Quý Thừa Tu kỳ thật uống say, cái gì cũng không làm được, nguyên chủ muốn chạy lúc nào cũng được. Nhưng hắn không chạy đi, còn càng ghê tởm Quý Thừa Tu, lại cao hứng khi bắt được một nhược điểm của Quý Thừa Tu. Cuối cùng, nguyên chủ cân nhắc lợi hại, cảm thấy dùng cái nhược điểm này tới uy hiếp Quý Thừa Tu không nhất định hữu dụng, nói không chừng còn sẽ bị Quý Thừa Tu thu thập hết… Hắn cởi sạch quần áo hai người, làm bộ như bị Quý Thừa Tu ngủ qua. Sau khi Quý Thừa Tu tỉnh lại, vô cùng áy náy, lại nói với nguyên chủ đây không phải ý của y… Nguyên chủ liền thuận lý thành chương muốn chỗ tốt từ Quý Thừa Tu. Quý Thừa Tu cho, còn tận hết sức lực, thậm chí chủ động thổ lộ với nguyên chủ, muốn cùng nguyên chủ ở bên nhau. Nguyên chủ đáp ứng rồi cùng Quý Thừa Tu ở bên nhau, Quý Thừa Tu đưa tài nguyên gì hắn cũng nhận, nhưng hắn rất chán ghét Quý Thừa Tu, không muốn cùng Quý Thừa Tu ở chung, liền lấy cớ muốn công tác chạy trốn khắp nơi, tránh đi Quý Thừa Tu. Hắn còn lấy lý do lần đầu tiên làm quá nghiêm trọng nên bị thương, không muốn cùng Quý Thừa Tu có tiếp xúc thân mật. Cứ như vậy ba năm trôi qua, nguyên chủ nổi tiếng. Sau khi nổi tiếng, nguyên chủ liền bắt đầu kế hoạch muốn thoát khỏi Quý Thừa Tu, nhưng hắn lại sợ Quý Thừa Tu gây phiền toái cho hắn… Nguyên chủ vô cùng hiếm thấy mà hẹn hò với Quý Thừa Tu, lại bảo người ta chụp hình Quý Thừa Tu thân thiết với hắn, hơn nữa chỉ nhìn được Quý Thừa Tu trên ảnh chụp thôi, phát tán trên mạng, còn tìm thủy quân bôi đen Quý Thừa Tu, nói Quý Thừa Tu là đồng tính luyến ái, còn giở quy tắc ngầm với người mới. Theo sát đó, hắn lại khuyên bảo Quý Thừa Tu tham gia phát sóng trực tiếp để tẩy trắng. Quý Thừa Tu căn bản là không có cảm hứng văn nghệ, ở trên phát sóng trực tiếp là dùng tính cách chân thật của mình, bởi vì một lòng cảm thấy nguyên chủ là bạn trai y, muốn chiếu cố nguyên chủ, nguyên chủ có việc gì, Quý Thừa Tu đều giành làm. Nguyên chủ ám chỉ người xem, Quý Thừa Tu là muốn cướp màn ảnh. Nguyên chủ còn ở phát sóng trực tiếp cùng một nam diễn viên khác làm các loại động tác CP, Quý Thừa Tu nổi giận, hắn lại cố ý làm bộ dáng sợ hãi. Vì thế trong mắt người xem, Quý Thừa Tu vốn cõng cái danh quy tắc ngầm người mới, ở chương trình trực tiếp giành màn ảnh, lạnh mặt khó chịu với Ngôn Cảnh Tắc, thậm chí còn muốn động thủ đánh Ngôn Cảnh Tắc, trở thành một tra nam triệt triệt để để. Đã như vậy, nguyên chủ còn không chịu dừng tay, hắn đưa Quý Thừa Tu ăn một vài thứ không nên ăn… Ngôn Cảnh Tắc không muốn nghĩ tiếp nữa. Quý Thừa Tu thật sự không có chỗ nào có lỗi với nguyên chủ, còn nguyên chủ… Hắn đối với Quý Thừa Tu cứ như Quý Thừa Tu giết cha giết mẹ hắn vậy! Đang nghĩ như vậy, Ngôn Cảnh Tắc liền nhìn thấy Quý Thừa Tu nhìn qua đây, ở nơi cameras không quay đến, hướng tới hắn lộ ra một nụ cười ôn hòa. Hiện tại bọn họ đang tham gia cái chương trình trực tiếp, cuối cùng bôi đen Quý Thừa Tu đến mẹ cũng nhìn không ra. Hết chương 40. Giới thiệuTiêu gia tạo phản, tịch thu gia sản, giết kẻ phạm tội . Nàng nhìn thiếu niên ngây ngốc ngồi sụp xuống đất cười khổ một tiếng, cảm thấy Tạ Sơ Thần quá ngốc. Gả cho nàng, bị nàng lợi dụng, nhưng vẫn không tiếc tất cả muốn cứu nàng. Mở mắt ra lần nữa, lại trở về ngày đại hôn của nàng, mà người phu lang bị nàng gây khó dễ đang ảo não đi vào bằng cửa sau . . .Sống lại một đời, Tiêu Vãn quyết định Đời này nhất định phải ngược chết từng tra nam tiện nữ, đồng thời thay đổi tất cả, chấn chỉnh lại Tiêu gia. Mà nàng lại kinh ngạc phát hiện, phu lang của mình lại ngon miệng như vậy, trung khuyển ôn nhu như vậy, nhu nhược dễ bị ức hiếp như vậy, rốt cuộc trước kia mình bị cái gì che mắt, báu vật như vậy lại không biết quý trọng! Sống lại một đời đương nhiên là muốn cưng chiều rồi . . . ! Xem thêm Thấy Tiêu Vãn bỗng nhiên không ngừng sờ mặt mình, còn nhỏ giọng lẩm bẩm, vẫn quỳ trên đất, Đào Hoa dần mất kiên nhẫn "Tiểu thư, ta biết hôm nay là đại hôn của người và Quý thiếu gia, tất cả mọi người đều biết hôm nay là ngày 6 tháng 7 năm Cảnh Nguyên 26, người có thể không cần mừng đến lệ rơi như vậy hay không? Nói thật tướng khóc của người rất khó coi....!Làm ơn đi, còn tiếp tục như vậy, sẽ lỡ giờ lúc đó người không lấy được vợ đừng trách bọn ta không nhắc nhở!"Cả người Tiêu Vãn lập tức cứng đờ, lời nói như vậy, nàng đã từng nghe Đào Hoa thốt đó nàng bởi vì quá mức muốn nghênh cưới Quý Thư Mặc, vui đến một đêm không ngủ, thậm chí tâm tình đặc biệt tốt hiếm khi lải nhải thật lâu với hai thị nữ mà nàng vẫn chán Hoa chê nàng dài dòng lôi thôi, cho nên mở miệng châm chọc hai đầu tiên liền là ghét bỏ nàng trang điểm soi gương, câu thứ hai là nhắc nhở nàng đừng làm lỡ giờ hôm đó, nàng quá mức hưng phấn nên ăn điểm tâm bị...!mắc Vãn nhìn nửa cái bánh còn trên tay nàng, con ngươi trầm xuống, trong đầu nhanh chóng xẹt qua một loạt hình Đào Hoa không quy củ quỳ dưới đất, vẻ mặt tức giận, mà Lưu Thủy lo lắng cầu xin nàng tha thứ Đào Hoa làm càn, thậm chí nhắc tới Quý Thư Mặc muốn dời sự chú ý của Tiêu Vãn bỗng nhiên ý thức được, đây không phải mơ, tất cả ký ức chưa phai của nàng, từng lời nói, từng hành động, còn có...!Hết thảy những chuyện sắp xảy ra trong ngày nàng thành thân với Quý Thư Mặc, nàng đều nhớ rõ mồn một!Sau khi đã tỉnh ngộ, nhận rõ tất cả đều không phải là mơ, mọi thứ đều là thực, Tiêu Vãn khiếp sợ đờ lẽ nàng trùng sinh? Trở về quá khứ? Trở về ngày đại hôn của nàng và Quý Thư Mặc một năm trước? Ý thức được trời cao cho nàng cơ hội lần thứ hai, sống lại ngăn thảm kịch Tiêu gia diệt vong, đầu Tiêu Vãn "Oanh" một tiếng, nàng không nói hai lời, chân như bật lò xo, đứng dậy bước ra khỏi Tiêu Vãn từ từ đi tới, thần sắc bi thương nhìn mình chằm chằm, trong lòng Đào Hoa không khỏi đánh trống loạn thư hôm nay làm sao vậy? Vì sao không tức giận trừng nàng, ánh mắt nàng sao lại tràn ngập bi thương như vậy? Giống như Đào Hoa nàng vừa làm chuyện gì trái với lương tâm, thiên lý bất dung...Kiếp trước, Tiêu Vãn đặc biệt chán ghét thị nữ Đào Hoa thường xuyên cãi nhau với Hoa quá độc miệng, vẫn thường trêu chọc khiến cả người Tiêu Vãn xù lông, nổi giận đùng khi Tiêu Vãn thành thân với Quý Thư Mặc, Đào Hoa từng nhiều lần nói Quý Thư Mặc dối trá làm ra vẻ, kêu Tiêu Vãn cẩn thận đề phòng, kết quả bị nàng nhiều lần thoá mạ Đào Hoa mắc bệnh đa nghi trầm kha, còn khắp nơi bảo vệ Quý Thư Đào Hoa lấy danh nghĩa nàng biển thủ bạc Tiêu gia, bị Tiêu Vãn phát hiện dùng gia pháp xử trí, sau khi dụng hình 50 trượng, bị đuổi ra Tiêu Vãn nhớ lại, khi Đào Hoa bị đuổi ra phủ thì luôn mồm nói mình vô tội, còn nói nàng bị kẻ gian hãm này sống lại, Tiêu Vãn liền nghĩ thông, đó nhất định là quỷ kế của Quý Thư Mặc hòng đuổi thị nữ cận thân của nàng đi!Đào Hoa tuy rằng độc mồm độc miệng, nhưng thời khắc mấu chốt lại suy nghĩ cho có nàng, mắt mù tâm mù cuối cùng bị Quý Thư Mặc lừa, hại chết 120 mạng người Tiêu Tiêu Vãn vẫn nhìn mình bằng ánh mắt áy náy, thậm chí còn chủ động vươn tay đỡ mình đứng dậy, Đào Hoa hơi lúng rằng chán ghét vị tiểu tổ tông này, nhưng hôm nay nhìn tiểu thư làm bộ làm tịch như vậy, e hèm, đúng là xinh đẹp hơn xưa, trên người toát ra một khí chất đặc biệt mà ngày xưa không là khóc thành mặt mèo lại còn làm ra vẻ ta đây cả người tao nhã như vậy, ngược lại cứ có chút đầu Voi đuôi Chuột, càng nhìn càng thấy khôi nàng khen hả? Nằm mơ đi! Nàng không dối lòng như vậy đâu!Ha ha, nín cười trước mặt chủ tử, đây chính là một chuyện cực kỳ khó khăn đó!Ánh mắt Tiêu Vãn lại hướng về phía Lưu Thủy vẫn trầm mặc không nói, đang cúi đầu suy thể do lớn hơn một tuổi, so với Đào Hoa tính tình ruột để ngoài da, thân là tỷ tỷ Lưu Thủy tâm tư càng thêm tinh tế tỉ khi Đào Hoa bị đuổi khỏi Tiêu phủ, quan hệ giữa Lưu Thủy và Tiêu Vãn càng ngày càng xấu một tháng trước, Tiêu Vãn nhiều lần nhìn thấy Lưu Thủy cầm các loại thuốc bổ và hoa quả ra vào phế viện của Tạ Sơ Thần, có một lần còn tận mắt thấy Lưu Thủy lén lén lút lút mua thuốc an thai, lúc này Tiêu Vãn mới phát hiện Tạ Sơ Thần đã mang thai hơn một nhân nàng vô cùng chán ghét lại có thai? Nàng nhớ nàng chưa từng chạm qua hắn mà! Còn lén lén lút lút sau lưng nàng an thai, chuẩn bị sinh hạ con hoang, chuyện này làm cho Tiêu Vãn cảm thấy sét đánh ngang trời, trong nháy mắt mất sạch mặt vốn muốn giết chết tên nam nhân không giữ phu đạo này, sau đó không biết nghĩ sao, cuối cùng chỉ cho Tạ Sơ Thần một chén Hồng Hoa, không quan tâm thân thể nàng hư nhược, ép buộc hắn bỏ đứa nhỏ, sai người đưa hắn trở về nơi hoang tàn vắng vẻ nhất trong Tiêu gia, cho hắn tự sinh tự Lưu Thủy ba chân bốn cẳng chạy đến nơi, Tạ Sơ Thần khắp người toàn máu nằm trên đất, giống như búp bê rách, ôm bụng đau đớn, ánh mắt bi ai tuyệt vọng, còn có...!lạnh lùng nhìn Tiêu Vãn, cứ như nàng vừa làm một chuyện sai lầm lớn nhất đời Thủy thấy thế, vô cùng kích động, không chỉ làm trái dặn dò của Tiêu Ngọc Dung bảo vệ Tiêu Vãn, còn giận dữ đánh Tiêu Vãn một trận, đêm đó âm thầm đưa Tạ Sơ Thần rời Tiêu tại, nhớ lại ngày đó ánh mắt Tạ Sơ Thần tâm như tro tàn, và Lưu Thủy vẫn luôn có thái độ hờ hững với mọi việc, mọi người đột nhiên vẻ mặt kích động cùng phẫn nộ, trong lòng Tiêu Vãn nảy sinh một cảm giác khó chịu không nói nên thân đứa nhỏ đó là ai? Chẳng lẽ chính là Lưu Thuỷ?Chẳng lẽ Lưu Thuỷ vẫn luôn thích Tạ Sơ Thần?Tiếng pháo đùng đùng ngoài phòng quấy rầy tâm tư vốn đã rối như tơ vò của Tiêu Vãn, nàng càng nghĩ càng phiền, lại nghe bà mai đứng chờ bên ngoài đã lâu lo lắng kêu "Tiêu tiểu thư, kiệu hoa sắp đến rồi, người sửa soạn nhanh lên một để mọi người đợi lâu!"Tâm Tiêu Vãn cứng cao cho nàng cơ hội sống lại, nàng tuyệt đối không thể dẫm vào vết xe đổ kiếp trước, nàng phải bóp nát mọi thứ có thể dẫn đến bi kịch Tiêu gia từ trong trứng nước!Nàng không thể, tuyệt đối không thể cưới tên lòng lang dạ thú Quý Thư Mặc này vào cửa!Trong mắt Tiêu Vãn chợt lóe lên ánh sáng, đúng vậy, một lát nữa để cho hắn mất mặt trước bao nhiêu người, phải nhục nhã quay kiệu trở về!"Vân Yên, Họa Hạ, chúng ta đi!"Hai thiếu nữ sau lưng đều sửng sốt, tự dưng đại tiểu thư kêu tên thật của bọn họ? Chẳng lẽ có âm mưu gì?Thấy hai người không dám tin, điệu bộ cẩn thận cảnh giác, trong mắt Tiêu Vãn hiện lên ý cười nhàn nhạt, nàng vui vẻ hỏi "Chẳng lẽ hai người thích bị ta gọi làĐào Hoa và Lưu Thủy? Hiện tại bản tiểu thư không cần vận đào hoa nữa, nên cho phép hai người khôi phục tên nhiên, nếu như hai ngươi thích tên bản tiểu thư ban cho, có thể tiếp tục dùng..."Họa Hạ gãi gãi đầu, buồn bực hỏi tỷ tỷ mình "Lần này tiểu thư lấy vợ, vui quá hóa rồ, ngay cả tính cách cũng thay đổi...!Biến chuyển như vậy, rốt cuộc là chuyện tốt hay xấu đây?"Vui mừng quá độ?Mặc dù Tiêu Vãn luôn miệng tươi cười, Vân Yên lại cảm thấy cả người Tiêu Vãn toát lên khí tức u ám, tươi cười nơi khóe miệng có chút doạ người, mang theo sự khát máu. Vân Yên đặc biệt mẫn cảm với máu tươi, vừa rồi khi Tiêu Vãn cắn môi nàng đứng một bên yên lặng quan sát, phát hiện nội tâm Tiêu Vãn giãy dụa kịch liệt, nàng đang không ngừng ngược đãi bản thân hòng lấy lại bình ràng vô cùng chờ mong đến ngày hôm nay, nhưng khi Vân Yên nhắc "hôm nay là đại hôn của người và Quý thiếu gia" thì trong mắt Tiêu Vãn lại lóe lên thống khổ và hận rằng Tiêu Vãn che dấu rất tốt, nhưng Vân Yên vẫn phát hiện được, ánh mắt tiểu thư khi nhìn Họa Hạ không hề có tức giận, chỉ có hổ thẹn và áy lúc nhìn nàng, trong đôi mắt tìm tòi nghiên cứu mang theo hoài nghi và bi thương sâu đậm .Tiêu Vãn như vậy làm Vân Yên không biết làm sao, tiểu thư gần trong gang tấc mà tâm dường như đã bay về một nơi rất xa...!rất xa...Tiêu Vãn chỉnh chu xong dung nhan, chậm rãi bước ra khỏi pháo đỏ treo trước cổng, đèn cưới kết hoa, không khí vui mừng bao trùm khắp Tiêu phủ, cả người nàng có cảm giác như cách một thế Tiêu Vãn mặc hỉ phục đi ra, dung mạo tuấn mĩ, tao nhã đúng mực, không ít kẻ tiến lên nịnh hót."Chúc mừng Tiêu tiểu thư nhân duyên mỹ mãn!""Chúc Tiêu tiểu thư và Quý công tử sớm sinh quý tử!"Trước các loại nịnh bợ, Tiêu Vãn từng rất hưởng thụ, cứ như càng được nhiều người chúc phúc, hôn nhân của mình và Quý Thư Mặc sẽ thật sự hạnh phúc viên mãn, bạch đầu giai lão sự thật hoàn toàn ngược gia gặp nạn thì đám bạn du thủ du thực này của nàng, ai cũng chạy nhanh hơn! Mà vị phu lang mình luôn xem như bảo bối trong lòng sắp tới ám nàng kia còn "tử tế" hơn, hợp tác với bạn thân của nàng, đẩy nàng vào vực sâu vạn trượng, khiến nàng trở thành tội nhân Tiêu tại, tuy rằng trong lòng Tiêu Vãn vô cùng căm ghét xem thường, nhưng trải qua một kiếp, đã nhìn thấu đạo lý đối nhân xử thế nên ngoài mặt nàng vẫn vui cười hớn hở, ậm ờ hai ba tiếng lấy lệ, ánh mắt lại không ngừng tìm kiếm mẫu thân mình trong đám người loạn thất bát tao kia."Biểu muội, chúc mừng chúc mừng." Tiếng nói quen thuộc phá ngang ánh mắt dáo dác của Tiêu Vãn, hô hấp nàng nhất thời cứng lại, chầm chậm quay đầu, mấp máy môi nhìn ba nữ nhân cẩm y hoa phục trước mắt thân Tiêu Vãn Tiêu Ngọc Dung là đại hồng nhân bên cạnh nữ hoàng, Tiêu Vãn lại là tâm can bảo bối của Tiêu Ngọc Dung, nên lần đại hôn này của Tiêu Vãn được tổ chức vô cùng long trọng, không chỉ thu hút các quan lớn triều đình, mà còn nhận được sự quan tâm của cả ba vị hoàng nữ đương triều.. Bụng thiếu niên hơi nhô ra, nhìn qua có lẽ đã có bầu ba bốn bộ váy lụa trắng thanh nhã, càng tăng khí chất khiến hắn thoạt nhìn càng giống như thần tiên dạo chơi chốn nhân lúc giơ tay nhấc chân càng tăng thêm vài phần khuynh đảo chúng sinh, giống như từ trong tranh bước ra, có chút không thực."Thư Mặc, Thư Mặc..." Thời khắc nhìn thấy thiếu niên đó, ánh mắt Tiêu Vãn chợt sáng ngời, lập tức đi đến bên thiếu niên như hoa như ngọc, thấy sắc mặt hắn hồng nhuận, bình yên vô sự, nước mắt không khống chế được tách tách chảy xuống "Thư Mặc ngốc, thân ngươi đang mang thai, sao có thể vì cầu tình giúp ta mà quỳ ở đây...!Nghe nói ngươi còn mắc mưa phát sốt, có sao không...?"Tiêu Vãn vươn tay, muốn sờ sờ gương mặt thanh lệ như hoa đào trước mắt, lại bị thiếu niên nghiêng người tay bẩn thỉu nhất thời lúng túng rũ xuống, sắc mặt xanh mét xấu hổ, có chút không hiểu nhìn người thiếu niên bây giờ đang lạnh lùng cách nàng ba Vãn bị giam ở trong ngục năm ngày, khuôn mặt đẹp đẽ trong lúc tranh đoạt màn thầu thiu đã bị những phạm nhân khác đánh bầm đen sưng đỏ, chật vật không chịu phút này tóc tai nàng bù xù, quần áo tả tơi, toàn thân bốc mùi hôi toàn không còn khí chất đại tiểu thư từng vênh váo tự đắc, tiêu tiền như nước ngày nhiên không ngờ một Tiêu Vãn luôn luôn quần áo hoa lệ, yêu cái đẹp như mạng, tự luyến không ai bằng sẽ có bộ dạng ăn mày bẩn thỉu đầy kinh tởm như hôm nay, thiếu niên ghét bỏ lấy tay che mũi, liên tiếp lui về sau hai, ba bước, vẻ mặt khinh miệt nhìn Tiêu Vãn "Quỳ, phát sốt? Mấy việc ngu ngốc này chỉ tên ngốc mới làm, ngươi cho rằng ta sẽ vì ngươi làm những việc đó sao?""Thư Mặc, cẩn thận, đừng làm đứa nhỏ bị thương." Tiêu Vãn thấy hắn lui về sau suýt đạp trúng hòn đá nhỏ dưới đất, lo lắng dặn, làm như hoàn toàn không nghe rõ mấy lời thiếu niên vừa dù nghe rõ, nàng cũng sẽ cho là mình nghe lầm, Thư Mặc của nàng làm sao có thể dùng giọng điệu đả thương người như vậy nói với nàng đây, không thừa nhận có lẽ là sợ nàng lo lắng đi, Thư Mặc của nàng chính là lương thiện hiểu lòng người như vậy...Thấy vẻ mặt Tiêu Vãn quyến luyến ôn nhu toàn tâm toàn ý nhìn vào bụng mình, cứ y như trân bảo duy nhất trên đời, trong mắt Quý Thư Mặc lóe lên một tia căm hận và chán ghét. Trong lòng hắn ngập tràn ác ý, yêu kiều cười khẽ vạch trần sự thật "Đứa nhỏ, ngươi cho rằng đây là con của ngươi? Tiêu Vãn, chuyện đến nước này, không ngờ ngươi vẫn còn ngây thơ như vậy đấy!" Hắn nhẹ nhàng bước đến gần Tiêu Vãn bởi vì những lời này mà hoàn toàn đờ đẫn, cười khẽ bên tai nàng "Tiêu Vãn à Tiêu Vãn, làm sao ta có thể có bầu con của ngươi đây! Loại người thất học vô công rỗi nghề suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng giống ngươi, sao xứng lọt vào mắt xanh của ta! Sao xứng làm thê chủ của ta!" Nói xong, nhớ lại một năm qua, vì để cho Tiêu Vãn tin tưởng mình, vạn bất đắc dĩ phải thân cận với nàng, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng Quý Thư Mặc, hắn ghét bỏ bịt mũi, lần nữa cách xa Tiêu Vãn sắc mặt tái nhợt đứng chôn chân một chỗ, nhìn thiếu niên bạch y nho nhã, nói cười xinh đẹp trước mắt, nhất thời cảm thấy có chút xa lạ, giọng nói nhịn không được khẽ run "Thư Mặc...!Không nên nói đùa..."Thư Mặc ôn nhu, thiện lương, tuyệt đối sẽ không nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt ghét bỏ giống như bây giờ, nhẹ nhàng thốt ra những lời làm cho nàng tuyệt định là hiểu lầm! Thư Mặc vì cứu nàng quỳ suốt năm ngày mà! Làm sao có thể không thích nàng đây? Đứa nhỏ làm sao có thể không phải là của nàng đây! nàng là của thê chủ của hắn mà!"Nói đùa? Thư Mặc không nói chữ cũng không có." Lúc này, khi trong mắt nổi lên tầng nước, Tiêu Vãn mới nhìn rõ một vị nữ tử cẩm y hoa phục đứng bên cạnh thiếu tử thấy nàng kinh ngạc đang nhìn mình, mỉm cười ôm eo thon nhỏ của thiếu niên vào lòng, hôn một cái lên môi thiếu niên, tuyên bố "Thư Mặc mang thai, là đứa nhỏ của bản điện Thư Mặc yêu cũng chính là bản điện hạ!""Bản điện hạ?" Tiêu Vãn yếu ớt lẩm bẩm, có chút xa lạ nhìn người một thời là bạn tốt—— đương triều Tam Hoàng Nữ Sở Mộ Thanh."Tử Thanh, ngươi?"Tử Thanh là tên chữ của Sở Mộ Thanh, một năm trước, Tiêu Vãn làm quen Tam Hoàng Nữ Sở Mộ Thanh bị thất sủng, hai người vừa gặp đã thân, trở thành bạn tri ngờ hôm nay gặp lại, vị hoàng nữ vốn không được sủng ái này đã xoay người trở thành Chiến Thần Đông Ngụy danh tiếng lẫy lừng, đồng thời, còn được Nữ Hoàng phong làm Thái Tiêu Vãn vẻ mặt mờ mịt, Sở Mộ Thanh nở nụ cười khinh miệt "Tiêu Vãn, chuyện cho tới bây giờ, ngươi vẫn không phát hiện ra? Tiêu gia thông đồng với địch và Đại hoàng huynh mưu phản, đều là bản điện hạ sắp chiến giữa Đông Ngụy và Nam Cương, bản điện hạ thỉnh mệnh xuất chinh, một lần phá địch, không chỉ thu hoạch dân tâm, còn được Nữ Hoàng trọng thưởng, trở thành Thái Nữ!"Tiêu Vãn run rẩy, không dám tin nhìn Sở Mộ Thanh "Người tiết lộ quân tình cho tướng quân Nam Cương chính là ngươi? Vì sao? Vì sao muốn hãm hại Tiêu gia, vì sao muốn hãm hại mẫu thân ta!""Có trách thì trách Tiêu gia các ngươi ủng hộ Sở Thi Ngọc, trách mẫu thân ngươi khinh thường bản điện hạ, trách Tiêu gia các ngươi sinh ra một nữ nhi ngu xuẩn như ngươi vậy!" Nghĩ tới Tiêu Ngọc Dung từng nói mình tâm thuật bất chính, công cao lấn chủ, làm hại nàng bị nữ hoàng thất sủng, trong lòng Sở Mộ Thanh hận vô cùng, hận không thể giết Tiêu Ngọc gia không phải luôn ủng hộ đại hoàng nữ sao? Như vậy nàng sẽ hủy diệt Sở Thi Ngọc, hủy diệt nữ nhi quý giá nhất của Tiêu Ngọc Dung, hủy diệt niềm kiêu ngạo của Tiêu gia!"Tiêu Vãn, ngươi thân là lệnh sử bộ binh, tin tức đều phải qua tay ngươi." Sở Mộ Thanh nhìn Quý Thư Mặc thập phần nhu thuận trong lòng mình, lại nhìn Tiêu Vãn mặt trắng bệch, ngụ ý không cần nói cũng Vãn nghĩ lại nửa tháng gần đây, Đông Ngụy đại chiến với Nam Cương, ngày đêm nàng bận bù đầu bù cổ ở bộ binh, Quý Thư Mặc vẫn tri kỷ đến Binh bộ đưa canh bổ cho binh không phải nơi kẻ nào cũng có thể đi vào, nhất là nơi cơ mật, ngay cả hoàng nữ đương triều cũng phải xin chỉ thị của nữ hoàng mới có thể vào Quý Thư Mặc là phu lang của Tiêu Vãn, mà Tiêu Vãn lại là nữ nhi được sủng ái nhất của Binh bộ Thượng Thư Tiêu Ngọc Vãn tuy chỉ là một lệnh sử nhỏ, nhưng đại danh đỉnh đỉnh như sấm bên tai, cho nên người trông coi lúc nhìn thấy Quý Thư Mặc thường xuyên ra vào bộ binh, từ lâu không cảm thấy kinh ngạc Sở Mộ Thanh chính là lợi dụng Tiêu Vãn sủng ái Quý Thư Mặc, nàng sai Quý Thư Mặc đánh cắp thông tin bí mật quân sự, tráo đổi công bỏ thêm một ít chứng cứ Tiêu Ngọc Dung thông địch bán nước, để ngày sau tang chứng vật chứng đều có, Tiêu gia chắc chắn bị tống vào đại lao."Thư Mặc, vì sao...!Vì sao muốn làm chuyện như vậy...!Ta đối với ngươi không tốt sao? Vì sao, muốn phản bội ta?"Còn chưa nói xong, Tiêu Vãn nhìn nụ cười giễu cợt trên mặt Quý Thư Mặc giống như nàng vừa mới hỏi một vấn đề vô cùng ngu lòng Tiêu Vãn chua chát, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi "Chẳng lẽ, ba năm nay, ngươi chưa từng thật tình...!yêu ta sao? Dù chỉ một chút thôi.""Yêu ngươi?" Quý Thư Mặc cười lạnh một tiếng, làm như mới vừa nghe được chuyện cười "Lúc trước gả cho ngươi hoàn toàn là bởi vì ngươi dễ lợi dụng, hoàn toàn là bởi vì bên cạnh ngươi còn có cái đuôi Tạ Sơ Thần ngu tiền Tạ gia bọn họ, ta mới có thể chấn chỉnh lại Quý ngươi, một người thất học vô công rỗi nghề suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng căn bản không xứng để ta yêu ngươi!"Nghe những lời này, tâm Tiêu Vãn như bị thiên đao vạn quả, đau đớn thật sâu."Mẫu thân, cũng do các ngươi hại chết sao?" Mẫu thân cả đời vì nước, vậy mà nàng còn hoài nghi mẫu thân phản quốc...Tiêu Vãn ơi Tiêu Vãn, ngươi làm sao có thể ngu xuẩn đến bậc này!Thấy Tiêu Vãn lung lay sắp đổ, gần như ngã nhào trên đất, Sở Mộ Thanh lạnh lùng sáng tỏ toàn bộ chân tướng "Tiêu Ngọc Dung là người thông minh, mẫu hoàng rất tín nhiệm, chỉ có hạ độc mãn tính, dựng lên hiện trường giả ông ta đang tra hỏi thì sợ tội tự sát, mới có thể làm cho mẫu hoàng tin tưởng Tiêu gia thông đồng với địch bán nước, Sở Thi Ngọc ý đồ mưu triều soán vị!"Tiêu Vãn nghe xong, hận không thể xé nát miệng nàng Vãn nghiến răng nghiến lợi "Chỉ dựa vào mấy tờ giấy lộn làm chứng cớ, đã phán Tiêu gia và đại hoàng nữ có tội? Bệ Hạ sao lại ngu ngốc như thế, dễ dàng tin chuyện đó.""Không chỉ vật chứng, còn có nhân chứng." Thấy Sở Mộ Thanh nhìn về phía Quý Thư Mặc, Tiêu Vãn trong lòng hồi mà, Sở Mộ Thanh lại cười nói "Ngoài Thư Mặc làm chứng đại hoàng nữ kết bè kết cánh với Tiêu gia các ngươi, còn có muội muội tốt của ngươi làm điện hạ chỉ mới hứa cho nàng con đường sống, nàng lập tức bán đứng Tiêu gia, trước mặt mẫu hoàng chính miệng thừa nhận những chuyện Tiêu Ngọc Dung gây ra đều do Sở Thi Ngọc sai chứng vật chứng đầy đủ, Tiêu gia ngoài muội muội tốt của ngươi và phụ thân nàng ta may mắn sống sót, tất cả đều bị chém, gia sản cũng bị tịch thu."Từng lời Sở Mộ Thanh nói không ngừng lởn vởn trong đầu Tiêu Vãn, từng chữ từng chữ như một thanh kiếm sắc bén đâm sâu vào trái tim nàng, máu tươi đầm người Tiêu Vãn cứng đờ, muốn mở miệng, nhưng thật lâu sau nàng cũng không nói ra được một họ cố ý, cố ý đến đây, cố ý nói cho nàng biết chân tướng, cố ý làm cho nàng tuyệt vọng, cố ý làm cho nàng chết không nhắm mắt."Hiện tại Tiêu gia bị mọi người phỉ nhổ, để lại tiếng xấu muôn đời, Tiêu Ngọc Dung đến chết cũng không ngờ được, Tiêu gia do nàng ta khổ cực gây dựng bị hai nữ nhi hại thảm!" Thấy Tiêu Vãn đờ đẫn một chỗ, lệ rơi đầy mặt, Sở Mộ Thanh cười càng thêm hăng "Tiêu Vãn, người đời này bản điện hạ cảm tạ nhất chính là ngươi. Cám ơn ngươi, giúp bản điện hạ diệt trừ ba vật cản, còn giúp bản điện hạ đạt thành tâm nguyện, một bước lên trời...!Bây giờ bản điện hạ đưa ngươi lên pháp trường, nhớ, kiếp sau đừng tiếp tục ngu ngốc như vậy!"Mắt Tiêu Vãn toé lửa, tức giận trừng Quý Thư Mặc "Quý Thư Mặc, ngươi là phu lang của ta! Cả Tiêu gia ta bị phán xử chém, tịch thu gia sản, ngươi đừng hòng sống một mình! Muốn chết cùng chết!"Thiếu niên xinh đẹp đứng cách Tiêu Vãn ba bước xa, hất đầu lên, mắt như thu thủy, càng nhìn càng rực rỡ, nhìn Tiêu Vãn bằng gương mặt lạnh lùng và xa cách "Đừng cho ta là kẻ ngốc Tạ Sơ Thần vì ngươi muốn chết muốn sống, vì cứu ngươi ngây ngốc quỳ trước cửa Hình quên, ngươi đã đưa ta thư hòa giở ta và ngươi không liên quan, nữ có thể kết hôn nam được quyền gả đi!" Hắn khinh bỉ liếc Tiêu Vãn, hừ lạnh một tiếng "Đừng vọng tưởng có thể kéo ta cùng chết!"Đúng nha, nàng thật ngốc nghếch, lại đưa cho Quý Thư Mặc thư hòa ly ...Nói cái gì nhất định cứu nàng, bất quá là rắp tâm lừa nàng tin tưởng, sau đó giao ra thư hòa ly...Ngực đột nhiên quặn đau, yết hầu Tiêu Vãn cảm giác tanh tanh, thống khổ phun ra một ngụm máu nhìn lòng bàn tay dính máu đỏ thắm, khóe miệng xẹt qua nụ cười thê lương, cả người không tự chủ được phát nàng dẫn sói vào nhà, là nàng hại chết mẫu thân, hại chết Tiêu gia!Nàng nghĩ lại mình vì theo đuổi Quý Thư Mặc, không màng tư thái, vứt bỏ tự tôn, mất trọn ba năm, rốt cuộc cũng khiến hắn động còn nhớ rõ, khi Quý gia đáp ứng lời cầu hôn của nàng thì nàng cao hứng đến một đêm không ngủ còn nhớ rõ, hôm mình nghênh cưới Quý Thư Mặc, vì không muốn Quý Thư Mặc uất ức, nàng mở tiệc chiêu đãi quan to quý tộc khắp mười dặm hồng trang, tổ chức hôn lễ vô cùng náo còn nhớ rõ mình khi biết tin hắn có mang thì cao hứng chuẩn bị đồ dùng cho hài còn nhớ rõ, khi Tiêu gia bị quan binh vây quanh thì nàng khẩn trương kéo hắn ra sau lưng một lòng che chở, nói với quan binh, hắn đã không còn là phu lang của nàng, hắn vô can, cầu bọn họ thả ra tất cả đều là tự mình đa tình...!Tất cả lại đều là làm giá y cho người khác....! . Please enable cookies. Error 1016 Ray ID 7d5e89ac0a910baa • 2023-06-12 020700 UTC What happened? You've requested a page on a website that is on the Cloudflare network. Cloudflare is currently unable to resolve your requested domain What can I do? If you are a visitor of this websitePlease try again in a few you are the owner of this websiteCheck your DNS settings. If you are using a CNAME origin record, make sure it is valid and resolvable. Additional troubleshooting information here. Was this page helpful? Thank you for your feedback! Cloudflare Ray ID 7d5e89ac0a910baa • Your IP • Performance & security by Cloudflare

hành trình sủng phu